Tôi chỉ là một chiếc chìa khóa mà ông ấy để lại cho thế gian, một chiếc chìa khóa vốn dĩ không nên tồn tại.
Tôi cung kính cúi người, khẽ nói: "Thưa thầy, con không phải là thầy, con cũng không biết thầy sẽ làm thế nào. Nhưng con sẽ chỉ làm những gì con cho là quyết định đúng đắn nhất."
Tôi xoay người rời đi. Chiếc thánh giá trên cổ theo đó rơi vào chậu lửa, hóa thành hư vô. Giống như một loại xiềng xích phong kín nào đó đã hoàn toàn tan biến vào khoảnh khắc ấy.
Năm xưa Bạch Hành Lâm mất ba năm để chế tạo ra tên lửa tinh vân. Còn trong kế hoạch của tôi, chỉ cần ba tháng.
Nhưng đối với tôi, việc mô phỏng tên lửa chỉ là thứ yếu. Điều cốt lõi nhất chính là thí nghiệm b/ắn thử tên lửa năm xưa của Bạch Hành Lâm được điều khiển bằng nhân lực, đó cũng là lý do vì sao thí nghiệm 635 lại thảm khốc đến thế.
Mà hiện tại, cuộc thí nghiệm này chỉ có một mình tôi. Không có đội ngũ nghiên c/ứu, cũng chẳng có cộng sự sát cánh chiến đấu. Từ đầu tới cuối, chỉ có mình tôi mà thôi.
Không biết đã là lần thất bại thứ bao nhiêu. Tôi vì quá kiệt sức mà gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
"Giáo hoàng các hạ? Giáo hoàng các hạ?"
Cho đến khi có người đ/á/nh thức, tôi mới chống tay vào đầu, gượng mở mắt ra, thấy đó là thái giám thân cận của Lạc Nhân Tinh. Ông ta nhìn tôi, vẻ mặt đầy xót xa: "Giáo hoàng các hạ, lão nô tuy không hiểu những công nghệ cao siêu này, nhưng lão nô khuyên Ngài nên bảo trọng thân thể. Bệ hạ trước khi đi đã đặc biệt dặn dò không được để Ngài bận rộn như thế này. Nếu Bệ hạ biết chuyện, nhất định sẽ trị tội lão nô mất..."
Tôi mệt mỏi gật đầu, sau đó lại điều động thêm vài dòng lệnh dữ liệu từ phòng thí nghiệm, đầu ngón tay vì quá căng thẳng mà trở nên trắng bệch.
Quả nhiên lại thất bại rồi sao? Nếu vẫn không thành công...
Tôi rũ mắt, hơi tiếc nuối vuốt ve bụng dưới của mình.
Nhóc con, con đến thật sự không đúng lúc chút nào. Nếu có thể, ta cũng không muốn để con cùng ta trở thành vật hy sinh trong thảm họa này.
Sự lây lan của dị/ch bệ/nh cuối cùng cũng đến mức không thể kiềm chế nổi. Liên lạc giữa tôi và Lạc Nhân Tinh bắt đầu chập chờn đ/ứt quãng.
Phía em ấy rất bận, đa số thời gian cũng chỉ có thể gửi về một hai câu nói. Giọng nói của em ấy cực kỳ mệt mỏi, bị vây hãm trong mớ hỗn độn. Ngay cả những người được c/ứu ra cũng khó tránh khỏi việc tái phát bệ/nh trạng.
Vì vậy, chuyện tên lửa tinh vân tôi cũng không nói với em ấy. Thay vào đó, tôi một mình điều khiển phi cơ vận tải mang theo tên lửa tinh vân tới không phận hành tinh Đất Đen.
Tôi nhìn về phía hạm đội từ xa. Trong chiến hạm hàng đầu màu bạc trắng kia, có người tình mà tôi hằng đêm mong nhớ. Nhưng bây giờ...
Tôi thản nhiên thu hồi tầm mắt, nhấn nút phóng.
Cùng lúc đó, toàn bộ hành tinh Đất Đen xảy ra một vụ n/ổ lớn chưa từng thấy. Vô số mảnh vỡ khiến cả một hành tinh hóa thành hư vô.
Tất cả mọi người đều không thể không ngước nhìn cảnh tượng này. Một khung cảnh mà hàng triệu năm cũng chưa chắc thấy được một lần.
Quá đẹp, cũng quá đỗi hào hùng.
Tên lửa tinh vân vừa xuất hiện đã chấn động toàn bộ tinh hệ, và chắc chắn sẽ thu hút vô số kẻ tranh nhau săn đuổi. Bí mật kéo dài qua mấy thế hệ này, cuối cùng vẫn được phơi bày trước mắt thế gian một cách đầy đột ngột như thế.
Lạc Nhân Tinh đang giữ liên lạc với người của Đế quốc, "Ngươi nói cái gì?"
Đầu dây bên kia là giọng nói hân hoan của tiểu thái giám: "Bệ hạ, mấy ngày nay Giáo hoàng hay buồn ngủ, có triệu Thái y đến xem. Nô tài tuân lệnh Người, vì sợ Giáo hoàng có chuyện gì nên mới lén lút xem qua bệ/nh án. Nhìn rõ mồn một luôn ạ, chúc mừng Bệ hạ, Giáo hoàng đã mang long th/ai rồi!"
Vốn là chuyện đại hỷ, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng Lạc Nhân Tinh lại hẫng một nhịp, "Phỉ Nhĩ đâu? Trẫm muốn nói chuyện với anh ấy ngay bây giờ."
Tiểu thái giám ngập ngừng: "Ơ? Giáo hoàng vẫn chưa đến chỗ Bệ hạ sao? Giáo hoàng nói Người đi gặp..."
Tiếng n/ổ vang trời dội đến, Lạc Nhân Tinh suýt nữa đứng không vững. Nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng rực rỡ đến thế.
Tên lửa tinh vân.
Lòng Lạc Nhân Tinh phút chốc lạnh toát. Ngoài người đó ra, sẽ chẳng còn ai có thể mô phỏng lại được tên lửa tinh vân nữa.
Đúng lúc này, viên sĩ quan bên ngoài cũng hớt hải chạy vào: "Bệ hạ, ở gần hành tinh có mảnh vỡ của một phi cơ, hơn nữa, hơn nữa... hành tinh hình như bị tên lửa b/ắn trúng rồi. Cái, cái uy lực này... thực sự quá kinh khủng, ngay cả chiến hạm của chúng ta cũng bị ảnh hưởng, phải lập tức rút lui."
Lạc Nhân Tinh túm ch/ặt lấy cổ áo viên sĩ quan kia, đôi mắt vằn tia m/áu: "Nói cho rõ, là ai đã phóng tên lửa tinh vân?"
Viên sĩ quan hoảng lo/ạn quỳ sụp xuống đất: "Thuộc hạ đ/á/nh bạo đoán rằng, là... là Giáo hoàng..."
Tên lửa tinh vân nhất định phải có người làm vật tiếp dẫn, Lạc Nhân Tinh không dám nghĩ sâu thêm. Với tính cách của Phỉ Nhĩ, dù có chấp nhận chủ động phơi bày tên lửa tinh vân trước mắt mọi người, anh cũng không đời nào để lộ thông tin về việc cần thiết bị tiếp dẫn, càng không bao giờ phản bội nhân đạo mà tìm kẻ khác làm vật hy sinh.
Vậy thì, vào lúc này, người duy nhất có thể làm vật tiếp dẫn trên hành tinh Đất Đen chỉ có thể là...
Phỉ Nhĩ, Phỉ Nhĩ… Sao anh dám?!