Thế là, một chiến dịch "Giải c/ứu thằng út" được gấp rút triển khai.

Trong khi đó, thằng út “chuẩn công” đang trải qua những giây phút muốn đội quần nhất trong đời.

Cậu đang được nam thần của mình bế kiểu công chúa.

Hành lang ký túc xá lúc bảy giờ tối là giờ cao điểm của sinh viên đi ăn, đông như một cái chợ. Vô số ánh mắt, từ tò mò đến kinh ngạc, từ ngưỡng m/ộ đến hóng hớt, đều chĩa cả về phía này.

Mặt tôi đỏ bừng, nhưng cũng không biết là vì sốt hay vì ngượng. Tôi chỉ có thể làm một hành động bản năng nhất: Úp mặt vào lồng ng/ực rắn chắc của Trình Phong, giả vờ mình đã ch*t.

Mùi hương trên người Trình Phong rất dễ chịu, đó không phải mùi nước hoa, mà là mùi xà phòng thanh khiết, xen lẫn mùi nắng. Nó khiến cơn sốt của tôi dường như dịu đi, nhưng cũng khiến tim đ/ập lo/ạn xạ hơn.

Trình Phong thì hoàn toàn bình thản. Bước chân anh vững vàng, khuôn mặt không chút biểu cảm, lướt qua đám đông như thể anh đang bế một con mèo chứ không phải một thằng đực rựa cao mét bảy lăm.

Anh đến phòng y tế, cô y tá trung niên đang trực ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, nhìn thấy cảnh này cũng chỉ nhíu mày: "Lại bế nhau à? G/ãy chân hay s/ay rư/ợu?"

"Cậu ấy sốt cao ạ." Trình Phong nhẹ nhàng đặt tôi lên chiếc giường khám bệ/nh.

Cô y tá cầm nhiệt kế kẹp vào tai tôi. Tiếng "bíp" vang lên.

"Gần ba mươi chín độ! Trời ạ! Thằng nhóc này, sao để sốt cao thế? Cởi bớt áo khoác ra, nằm kia chườm khăn lạnh. Tôi đi lấy th/uốc hạ sốt."

Tôi vẫn còn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chỉ nghe thấy Trình Phong "dạ" một tiếng, rồi cảm thấy có bàn tay đang lần đến cúc áo sơ mi của mình.

Tôi gi/ật b/ắn người, cố gắng gượng dậy: "Em... em tự làm được."

"Nằm yên." Giọng Trình Phong trầm thấp, không cho phép từ chối: "Cậu còn không có sức nói chuyện."

Ngay khi ngón tay thon dài của Trình Phong chạm vào cúc áo thứ hai, tôi cảm thấy mình sắp bốc hơi đến nơi. Tôi thà hít đất 50 cái còn hơn.

Nhưng đúng lúc này, một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.

RẦM!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm