Trộm mặt

Chương 13

30/03/2024 09:00

Trước giờ tôi chưa từng khó chịu như vậy, như thể toàn bộ xươ/ng của tôi bị vỡ vụn.

Mở mắt ra, Sở Mạt đang đứng bên cạnh chăm sóc tôi cẩn thận, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì đó.

“Anh xin lỗi, Tiểu Tân Tân, xin lỗi vì không bảo vệ được em.”

“Tôn Quả Quả đâu?”

“Chạy rồi, có đại sư huynh ở đây, em không cần lo, đại sư huynh biết canh khí, Tôn Quả Quả lấy tr/ộm nhiều khí mệnh của em, chỉ cần tìm được khí giống em là có thể tìm được cô ta, hơn nữa, bây giờ cô ta đang bị thương, sức kh/ống ch/ế đang giảm, chỉ cần cô ta muốn giữ lại khuôn mặt của em, thì buộc phải hoàn thành việc tr/ộm mệnh, nếu không thì cô ta sẽ trở thành người không có mặt một lần nữa, thậm chí còn thê thảm hơn.”

“Chị ta sẽ làm sao?”

“H/ồn siêu phách lạc, biến mất khỏi thế giới này.”

Tôi thừa nhận lúc này tôi rất h/ận Tôn Quả Quả, nhưng nghe thấy chị ta sẽ h/ồn siêu phách lạc, tôi vẫn hơi đ/au lòng.

Nhưng tạo hóa tạo ra sói và cừu, bọn chúng trời sinh đã là kẻ th/ù của nhau, không phải cừu ch*t thì sói sẽ ch*t, tuyệt đối không thủ hạ lưu tình, đấy chính là hiện thực.

“Anh hỏi cô và chú, bọn họ không nhớ dáng vẻ của Tôn Quả Quả trước 5 tuổi, vào ngày sinh nhật ba tuổi của em, đúng là hai nhà có tụ tập một buổi, trong bữa tiệc bà nội cô khen cô xinh đẹp, thậm chí còn khoe số mệnh của cô…”

Cửa phòng mở ra, đại sư huynh của Sở Mạt đi vào ghé vào tai anh nói mấy câu, sắc mặt của anh thay đổi, anh nói với tôi: “Tiểu Tân Tân, bọn anh có chút chuyện phải xử lý, cô và chú sẽ đến b/ệnh viện trong khoảng nửa tiếng nữa. Nhớ là em không được tin bất kỳ ai, nếu phát hiện ra điều bất thường thì xòe lòng bàn tay ra, anh sẽ quay lại ngay.”

Đi được hai bước, Sở Mạt lại quay lại, tháo chuỗi hạt gỗ đào trên cổ tay ra, chuỗi hạt rất dài, cuộn tròn hai ba vòng rồi đeo vào cổ tay tôi.

“Tiểu Tân Tân, đợi anh.”

Tôi gật đầu, nhìn theo bóng lưng vội vã của bọn họ.

Nếu tôi không nghe nhầm thì có lẽ họ đã phát hiện ra Mễ Tuyết Lị, còn nhắc đến cả đồn cảnh sát.

Chỉ là tôi không hiểu tại sao Mễ Tuyết Lị lại giúp Tôn Quả Quả, và cả lần đi ăn lẩu bất thường với Đại Bàng, tất cả đều rối tung lên trong lòng tôi.

Bỗng tôi nhớ ra lần cuối cùng Tôn Quả Quả xuất hiện, cánh tay phải của chị ta bị thương, một suy nghĩ bỗng nảy ra khiến tôi rùng mình.

Tôn Quả Quả cư/ớp mặt của Mễ Tuyết Lị làm đạo cụ! Thậm chí còn cư/ớp cả mặt của Đại Bàng?

Bảo sao tối hôm đó mặt của Đại Bàng lại tròn hơn, chắc chắn là đang cự tuyệt, hơn nữa thân hình của Đại Bàng đêm đó tuy có phình ra nhưng vẫn g/ầy hơn bình thường, lúc đó tôi thấy hơi lạ, giờ nghĩ lại mà toát mồ hôi lạnh.

Nên tối hôm đó chị ta cho tôi ăn những thứ khiến cơ thể tôi suy nhược để thuận tiện cho việc chị ta cư/ớp mệnh, sau đó dùng mặt Mễ Tuyết Lị dẫn tôi lên tầng, cố ý chạy thoát khi Sở Mạt xuất hiện, dụ Sở Mạt đi nhưng chị ta không ngờ Sở Mạt lại mạnh như vậy nên đã bị thương.

Và sau khi loại bỏ Sở Mạt, chị ta x/é mặt của Mễ Tuyết Lị, quay về là Tôn Quả Quả, dịch chuyển trở về để tiếp tục thực hiện trận pháp.

Nên mặt của người khác cũng chỉ là mặt nạ đối với chị ta? Còn mặt của tôi là mặt nạ ưa thích của chị ta?

Tôi bật dậy, cảm thấy choáng váng và phải bám vào thành giường.

Bảo sao Sở Mạt bảo tôi đừng tin ai, có lẽ là Mễ Tuyết Lị cũng mất đi khuôn mặt của mình, thậm chí là mất cả… Mạng.

Tôi nắm lấy tóc mình rồi dùng sức kéo.

Tôn Quả Quả, đồ á/c q/uỷ, tôi phải gi*t chị!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6