Tôi cứ nghĩ mình sẽ ngất lịm mất.

Nhưng không hề.

Mỗi một tế bào trong n/ão bộ đều đang ra sức kêu gào, tôi cố gắng bịt ch/ặt miệng, không để bản thân kêu thành tiếng.

Tôi cứ cứng đờ như thế mà nằm ở trên giường, mặt đối mặt với Mạnh Lệ Nhi đã hoàn toàn không còn hình người, nghe tiếng bước chân không ngừng đi loanh quanh.

"Nguyễn Nguyễn, cậu ở đâu?"

Điện thoại ở trong tay tôi, có lẽ là vừa rồi ống kính đã lia trúng mặt của Mạnh Lệ Nhi, phòng livestream lúc này đã bị ngắt rồi.

Tôi không nhìn thấy bình luận của Tiểu Nhiễm nữa.

Trong lòng tràn ngập nỗi tuyệt vọng trước nay chưa từng có, tôi biết, giờ khắc này không có ai có thể c/ứu được tôi cả.

Nhưng tôi không thể để bị bắt được.

Nếu như bị tìm thấy, tôi sẽ bị gi*t ch*t giống như Mạnh Lệ Nhi.

“Nguyễn Nguyễn, cậu ở đâu?”

“Nguyễn Nguyễn, cậu đang trốn tôi sao...”

Tiếng bước chân kia không ngừng đi loanh quanh trong phòng ký túc xá, cuối cùng, cô ta dừng lại trước giường của Mạnh Lệ Nhi.

Tim tôi gần như vọt ra khỏi cổ họng.

Tôi bị phát hiện rồi!

Đây là chuyện không có cách nào, trong bóng tối, nhịp tim tôi đ/ập mạnh đến nỗi dọa người, tôi gần như không thể kh/ống ch/ế được.

Cô ta chắc chắn là đã nghe thấy.

Quả nhiên, giây tiếp theo, tiếng cười yếu ớt vang lên.

“Tìm được em rồi, Nguyễn Nguyễn.”

Tôi nhận ra giọng nói này.

Là Ngô Lam.

Nước mắt không kìm được mà thi nhau tuôn rơi, tôi nhắm ch/ặt mắt, cả người r/un r/ẩy chờ đợi cái ch*t của mình.

Ngô Lam là chủ m/ộ sao?

Nếu như là thật, có lẽ Tần Tiếu đã bị chị ấy gi*t ch*t ở phòng vệ sinh rồi.

Người tiếp theo sẽ là tôi.

Tôi r/un r/ẩy không ngừng, đợi chờ rèm giường bị kéo ra.

Thế nhưng, nửa phút đồng hồ trôi qua, một phút đồng hồ nữa trôi qua.

Trong phòng ký túc xá yên tĩnh trở lại.

Sau chốc lát, tiếng bước chân lại vang lên một lần nữa.

“Nguyễn Nguyễn, em đừng sợ, chị là chị Lam đây.”

“Vì sao em lại muốn trốn chị? Chị đã nói là chị sẽ bảo vệ em mà.”

“Nguyễn Nguyễn, rốt cuộc em ở đâu...”

Tiếng bước chân đi ra bên ngoài.

Ngô Lam đã rời khỏi phòng ký túc xá.

Cả người tôi toàn mồ hôi lạnh, không dám tin vào tai mình nữa.

Vừa rồi chị ấy không phát hiện ra tôi, câu nói “Tìm thấy em rồi” là đang cố ý lừa tôi!

Lúc này, Ngô Lam đã rời khỏi phòng ký túc xá, chị ấy nghĩ tôi đã trốn khỏi phòng ký túc xá rồi, thế nên bắt đầu tìm ki/ếm tôi ở trong dãy hành lang.

Tôi cố hết sức để bò dậy, quấn ch/ặt bộ đồ ngủ đã ướt đẫm mồ hôi trên người, cố gắng không nhìn th* th/ể ch*t không nhắm mắt trên giường kia nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm