Em trai ở trên

Chương 8

11/07/2025 19:59

Này!

Có tác dụng rồi!

Tôi đang định đứng dậy làm anh hùng c/ứu mỹ nam, nhưng vừa nhổm dậy được nửa chừng thì đôi bàn tay nóng bỏng bỗng siết ch/ặt lấy eo tôi.

Chỉ một lúc sau, tôi đã bị đ/è dưới người Ôn Doãn.

Tôi: Hả?

"Anh ơi, em khó chịu quá."

Gương mặt nóng bừng của Ôn Doãn cứ liên tục cọ vào lưng tôi.

"Ôn Doãn! Buông ra!"

Tôi nghiến răng, ra sức giãy giụa.

Ai ngờ Ôn Doãn nhìn g/ầy yếu vậy mà sức khỏe như trâu, khỏe vô cùng.

Đến khi lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tôi vẫn không nhúc nhích được tí nào.

"Anh à, anh già rồi."

Ôn Doãn cúi đầu, hơi thở gấp gáp phả vào tai tôi.

Dù những hành động của hắn trên người tôi có đáng x/ấu hổ đến mấy, cũng không làm tổn thương tôi bằng câu nói mơ hồ kia!

Tôi già rồi?

Tôi già rồi!

Tôi ba mươi tuổi sao đã gọi là già được?!

"Anh ba mươi, em mới hai mươi ba, anh à, ai trẻ hơn, anh không cảm nhận được sao? Hử?"

Như đoán được suy nghĩ trong lòng tôi, Ôn Doãn siết ch/ặt eo tôi, kéo tôi lại gần hơn.

Ban đầu tôi chỉ tính cởi đồ trên người hắn nên mới không mặc gì, ai ngờ tình hình lại diễn biến đến mức này!

Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi chỉ biết nếu chậm thêm bước nữa là tôi hoàn toàn không còn cơ hội lật ngược tình thế.

Tôi dùng hết sức vung tay ra sau, phía sau vang lên ti/ếng r/ên đ/au đớn.

Ôn Doãn nhắm nghiền mắt nằm vật trên giường, khóe miệng nở nụ cười bất lực:

"Bỏ th/uốc vào nước em uống, anh tưởng em không nếm ra sao?"

"Anh à, ai bảo anh rằng người nằm trên uống thứ này sẽ ngoan ngoãn nằm dưới?"

Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, tôi vớ vội chiếc áo sơ mi của hắn mặc vào, không kịp nghĩ xem mình có làm hắn bị thương không.

Cơn đ/au nhẹ ở mông nhắc nhở tôi, chỉ chút nữa thôi là hắn đã thành công rồi!

Tôi vừa che mông vừa chạy vụt ra khỏi cửa thì đứa bạn nhắn tin hỏi thăm.

“Đồ chơi của tớ dùng tốt không? Có dùng vũ lực hạ gục được không?”

Tốt không....

Không phải.

Tôi đ/ập mạnh vào mặt mình, không thể tin những hình ảnh vừa lóe lên trong đầu.

Tôi đang nghĩ cái gì thế này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7