Sáng tỏ như trăng

Chương 8

17/07/2024 17:35

Huynh trưởng ôm bụng nằm co ro trên đất.

Có một bóng người lướt qua trước đèn kéo quân của ta.

Hải Đường hoạt bát thích cười, Hồng Đậu hướng nội hay ngại, Thu Bình nhã nhặn dịu dàng.

Và cả rất nhiều những người khác nữa.

Đó là những cô bé đã ch*t vì ta, giống như những nụ hoa chờ ngày nở.

Còn chưa kịp nở, đã tàn lụi ở độ tuổi đẹp nhất.

Mà những điều này, đa phần là do d/ục v/ọng chiếm hữu bi/ến th/ái, quái gở của Tam hoàng tử đối với ta.

Đao phủ là cha ta.

Tam hoàng tử là chủ mưu.

Lúc này, lòng th/ù h/ận đối với hắn ta đã th/iêu rụi mọi lý trí của ta.

Ta nở nụ cười bình thản.

“Bùi Quý Minh, ngươi biết thế nào mới gọi là không còn trong sạch thật sự không?”

Dứt lời, không để hắn ta phản ứng lại, ta nghiêng người, kiễng chân lên ôm cổ Lục Dã.

Ta ấn mạnh môi mình lên môi hắn, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn ta.

“Ầm...”

Môi chạm môi trong nháy mắt, mặt Lục Dã hệt như bình trà đang sôi, từ cổ lên tận n/ão đều đỏ bừng, đỉnh đầu toát ra hơi nóng.

Hắn bất động tại chỗ giống như bị ta điểm huyệt, như thể một pho tượng màu đỏ.

...

Người bên cạnh Lục Dã đầu tiên thấy sửng sốt, sau đó cả căn phòng ngập tràn những lời ủng hộ.

“Hay đấy!!!”

“Nữa đi!!!”

“Chao ôi, mau nhìn mặt Lục Dã đi, đỏ hơn cả mông khỉ nữa!”

“Tên nhóc này ngày nào cũng bảo thà ăn chân giò còn hơn đi tìm nữ nhân, bây giờ thấy thế nào, chân giò ngon hay Tống tiểu thư ngon hơn?”

“Ha ha ha ha ha, nhìn mặt cậu ta xem, sao gặm chân giò lại thành gặm mông khỉ rồi!”

“Ầy! Gh/en tị ch*t mất!”

Tiếng cười đùa, tiếng huýt gió tranh nhau lùa vào tai ta.

Cuối cùng ta cũng nhận ra mình đang làm cái gì.

Ôi trời ơi!

Ta đang hôn một nam nhân trước mặt mọi người!!!

“Gi*t bọn chúng, gi*t tất cả bọn chúng!!!”

Tam hoàng tử hoàn toàn trở nên đi/ên cuồ/ng, đám hộ vệ của hắn ta cầm đ/ao ki/ếm lao về phía bọn ta.

Người của hai bên lao vào hỗn chiến.

Lục Dã đỏ mặt bỏ chạy, vừa chạy được một bước, chân trái vấp chân phải rồi ngã rầm xuống đất.

Trong chớp mắt hắn lại nhảy lên, trên mặt còn chảy hai hàng m/áu mũi.

“Quay lại đi, Lục Dã ngươi để quên vợ này!”

Đi được vài bước, tên cầm đầu vạm vỡ kia vồ một phát vào Lục Dã.

Lục Dã hoảng lo/ạn quay lại nhưng không nhìn ta lấy một cái, ném ta lên vai như một cái túi rồi tiếp tục chạy.

...

Ta chạy theo Lục Dã ra khỏi kinh thành, đi vòng vèo vào trong một khu rừng rậm rạp.

Nơi này không cách xa kinh thành, không ai có thể đoán được rằng ở trong đó lại có trại lớn như thế.

Thấy Lục Dã quay về, những người khác rất ngạc nhiên.

“Hoàn thành nhiệm vụ rồi? Thiếu chủ thì sao?”

Lục Dã gãi đầu.

“Nhiệm vụ của chúng ta cũng sắp xong rồi, thiếu chủ vẫn chưa quyết định.”

Lục Dã sắp xếp cho ta ở trong phòng mình.

“Giờ ngươi sẽ ở đây, ta còn có việc khác, lát nữa sẽ đến tìm ngươi.”

Ta chưa kịp nói, hắn đã dừng bước lại, ngượng ngùng một lúc rồi nói:

“Ngươi, vì sao lại hôn ta?”

Giọng của hắn nhỏ ngang tiếng muỗi.

Ta cũng thấy hơi x/ấu hổ.

“Ngươi đừng hiểu lầm, lúc đó chỉ vì muốn chọc gi/ận Bùi Quý Minh, vừa hay ngươi lại đứng gần ta nhất.”

“Cái gì cơ!!!”

Lục Dã trợn mắt nhìn ta thở phì phò, đôi mắt phượng hẹp dài cũng sắp biến thành mắt hạnh.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.

“Giỏi, giỏi quá rồi!”

Nói xong thì sải bước đi, trước khi đi còn đóng sầm cửa một cái.

Ta chớp mắt ngạc nhiên.

Tính khí kiểu gì vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15
10 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm