Sáng tỏ như trăng

Chương 8

17/07/2024 17:35

Huynh trưởng ôm bụng nằm co ro trên đất.

Có một bóng người lướt qua trước đèn kéo quân của ta.

Hải Đường hoạt bát thích cười, Hồng Đậu hướng nội hay ngại, Thu Bình nhã nhặn dịu dàng.

Và cả rất nhiều những người khác nữa.

Đó là những cô bé đã ch*t vì ta, giống như những nụ hoa chờ ngày nở.

Còn chưa kịp nở, đã tàn lụi ở độ tuổi đẹp nhất.

Mà những điều này, đa phần là do d/ục v/ọng chiếm hữu bi/ến th/ái, quái gở của Tam hoàng tử đối với ta.

đ/ao phủ là cha ta.

Tam hoàng tử là chủ mưu.

Lúc này, lòng th/ù h/ận đối với hắn ta đã th/iêu rụi mọi lý trí của ta.

Ta nở nụ cười bình thản.

“Bùi Quý Minh, ngươi biết thế nào mới gọi là không còn trong sạch thật sự không?”

Dứt lời, không để hắn ta phản ứng lại, ta nghiêng người, kiễng chân lên ôm cổ Lục Dã.

Ta ấn mạnh môi mình lên môi hắn, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn ta.

“Ầm...”

Môi chạm môi trong nháy mắt, mặt Lục Dã hệt như bình trà đang sôi, từ cổ lên tận n/ão đều đỏ bừng, đỉnh đầu toát ra hơi nóng.

Hắn bất động tại chỗ giống như bị ta điểm huyệt, như thể một pho tượng màu đỏ.

...

Người bên cạnh Lục Dã đầu tiên thấy sửng sốt, sau đó cả căn phòng ngập tràn những lời ủng hộ.

“Hay đấy!!!”

“Nữa đi!!!”

“Chao ôi, mau nhìn mặt Lục Dã đi, đỏ hơn cả mông khỉ nữa!”

“Tên nhóc này ngày nào cũng bảo thà ăn chân giò còn hơn đi tìm nữ nhân, bây giờ thấy thế nào, chân giò ngon hay Tống tiểu thư ngon hơn?”

“Ha ha ha ha ha, nhìn mặt cậu ta xem, sao gặm chân giò lại thành gặm mông khỉ rồi!”

“Ầy! Gh/en tị ch*t mất!”

Tiếng cười đùa, tiếng huýt gió tranh nhau lùa vào tai ta.

Cuối cùng ta cũng nhận ra mình đang làm cái gì.

Ôi trời ơi!

Ta đang hôn một nam nhân trước mặt mọi người!!!

“Gi*t bọn chúng, gi*t tất cả bọn chúng!!!”

Tam hoàng tử hoàn toàn trở nên đi/ên cuồ/ng, đám hộ vệ của hắn ta cầm đ/ao ki/ếm lao về phía bọn ta.

Người của hai bên lao vào hỗn chiến.

Lục Dã đỏ mặt bỏ chạy, vừa chạy được một bước, chân trái vấp chân phải rồi ngã rầm xuống đất.

Trong chớp mắt hắn lại nhảy lên, trên mặt còn chảy hai hàng m/áu mũi.

“Quay lại đi, Lục Dã ngươi để quên vợ này!”

Đi được vài bước, tên cầm đầu vạm vỡ kia vồ một phát vào Lục Dã.

Lục Dã hoảng lo/ạn quay lại nhưng không nhìn ta lấy một cái, ném ta lên vai như một cái túi rồi tiếp tục chạy.

...

Ta chạy theo Lục Dã ra khỏi kinh thành, đi vòng vèo vào trong một khu rừng rậm rạp.

Nơi này không cách xa kinh thành, không ai có thể đoán được rằng ở trong đó lại có trại lớn như thế.

Thấy Lục Dã quay về, những người khác rất ngạc nhiên.

“Hoàn thành nhiệm vụ rồi? Thiếu chủ thì sao?”

Lục Dã gãi đầu.

“Nhiệm vụ của chúng ta cũng sắp xong rồi, thiếu chủ vẫn chưa quyết định.”

Lục Dã sắp xếp cho ta ở trong phòng mình.

“Giờ ngươi sẽ ở đây, ta còn có việc khác, lát nữa sẽ đến tìm ngươi.”

Ta chưa kịp nói, hắn đã dừng bước lại, ngượng ngùng một lúc rồi nói:

“Ngươi, vì sao lại hôn ta?”

Giọng của hắn nhỏ ngang tiếng muỗi.

Ta cũng thấy hơi x/ấu hổ.

“Ngươi đừng hiểu lầm, lúc đó chỉ vì muốn chọc gi/ận Bùi Quý Minh, vừa hay ngươi lại đứng gần ta nhất.”

“Cái gì cơ!!!”

Lục Dã trợn mắt nhìn ta thở phì phò, đôi mắt phượng hẹp dài cũng sắp biến thành mắt hạnh.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.

“Giỏi, giỏi quá rồi!”

Nói xong thì sải bước đi, trước khi đi còn đóng sầm cửa một cái.

Ta chớp mắt ngạc nhiên.

Tính khí kiểu gì vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6