Cậu Bé Đáng Thương

Chương 21.

01/09/2025 20:10

Phó Cẩm Hàm đi khắp công ty tìm người cùng ông ta ra nhà máy địa phương kiểm tra.

Trình Kỳ không muốn đi, chạy trốn vào văn phòng tôi.

"Ông ta bị đi/ên à? Ai thèm đi công tác với lão già như ông ta chứ!"

Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại nội bộ vang lên.

Giọng Phó Cẩm Hàm đanh thép: "Trình Kỳ có ở đó không?"

Tôi ngước mắt nhìn Trình Kỳ, anh ta đang nhìn tôi đầy van xin, đôi mắt như muốn nhỏ ra vài giọt nước mắt.

Trong thoáng chốc, một cảnh tượng quen thuộc chợt lóe lên trong đầu tôi.

Tôi cười đáp: "Không có. Chẳng biết đi đâu lông bông rồi."

Bên kia gằn giọng rồi cúp máy.

Trình Kỳ thở phào, ngồi phịch xuống ghế sofa: "Cho tôi trốn 1 ngày nhé."

Tôi lười quan tâm, quay lại màn hình máy tính. Sau một hồi yên lặng làm việc, tôi nghe tiếng Trình Kỳ cảm thán.

Anh ta lướt điện thoại, chép miệng nói: "Bọn trẻ bây giờ..."

"Tuổi trẻ mà đ/âm đầu vào làm việc như thế để làm gì?"

"Khiến tôi cũng thấy khủng hoảng tuổi trung niên rồi đây."

Tôi hờ hững hỏi: "Sao thế?"

"Cậu không biết sao? Ở thành phố B có sinh viên đăng ký bằng sáng chế công nghệ chiết xuất và tinh chế silic photpho đấy."

Tôi đã nghe qua chuyện này, trong ngành vật liệu hóa học, công nghệ mới luôn được lan truyền cực nhanh.

"Silic photpho vốn là một trong những nguyên liệu đắt đỏ, tổn thất khi sử dụng và việc không tận dụng triệt để được nó vẫn luôn là vấn đề lớn. Mấy năm trước công ty chúng ta cũng có dự án nghiên c/ứu chuyên sâu về nó."

"Chỉ là hao tổn quá nhiều nhân lực và vật lực mà không có tiến triển gì, tình hình toàn ngành cũng tương tự nhau nên dần chuyển trọng tâm sang hướng nghiên c/ứu khác."

"Hiện tại ai mà lập công ty chuyên về lĩnh vực đó, sẽ có cả đám người xếp hàng xin được đầu tư hợp tác đấy."

Tôi “ừm” một tiếng, thực lòng cảm thấy không lạc quan lắm.

Ngành này đã ổn định mấy năm rồi.

"Giờ đột nhiên xuất hiện người này, tương lai không biết phải xoay chuyển thế nào đây."

"Hình như người này mới là sinh viên năm tư thôi. Nhớ lại hồi năm tư tôi làm gì nhỉ? Hình như còn đang yêu đương với hoa khôi trong trường."

Anh ta say sưa nhớ về thời sinh viên, tay tôi đang gõ bàn phím thì khựng lại.

Theo độ tuổi, năm nay Kỷ Di Tinh cũng học năm tư đại học.

Tôi chỉ biết cậu ấy được bảo lưu học phần, nhưng không rõ học trường nào, chuyên ngành gì.

Nghĩ lại thì cậu ấy đã biến mất khỏi cuộc đời tôi thật triệt để.

Cái cây tôi không giữ lại ấy, đến một chiếc lá cũng chẳng để lại cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0