"Kiều Mặc Vũ!"

Lâu Thiến Thiến cùng mấy người khác hét lên, tranh nhau từ trên lầu xông xuống, lao về phía chúng tôi. Đầu dây bên kia, lớp trưởng vẫn đắc ý:

"Tôi biết ngay mà! Đó là Kiều Mặc Vũ mà! Lần trước ở Giang Tây, cậu ấy một mình ch/ém ch*t giao long, mọi người quên rồi à?"

Tống Phi Phi: "Hai người diệt hơn trăm lệ q/uỷ? Không đùa chứ, thật hay giả vậy?"

"Bọn họ mạnh thế sao? Tôi không tin!"

"Linh Châu, cô lên tiếng đi! Kiều Mặc Vũ giỏi hơn cô nhiều thế à?"

Lục Linh Châu: "Hừ, giả hết! Photoshop đấy!"

Lớp trưởng: "Không thể nào, đây là livestream mà!"

Lục Linh Châu ch/ửi thề một tràng rồi rời khỏi nhóm chat: "Đệt! Rốt cuộc dùng th/ủ đo/ạn gì vậy? Lần này cô ấy lại ngầu như vậy?"

Trời chẳng mấy chốc đã sáng tỏ, âm sát trong làng cũng tan biến hết. Dân làng r/un r/ẩy bước ra khỏi nhà, k/inh h/oàng phát hiện cảnh tượng thảm khốc trong rạp cưới. Mọi người đ/au lòng vô cùng, nhưng những người này bị q/uỷ hại nên đành chịu, vừa báo cảnh sát vừa thu nhặt th* th/ể.

Thời tiết quang đãng, tôi đứng trên lầu phóng tầm mắt ra xa, lúc này mới nhận ra thế núi Thanh Long Bạch Hổ quay lưng - đây là vùng đất tụ âm. Âm khí ngưng tụ lâu ngày không tan, nên thầy phong thủy khi xưa mới nghĩ ra cách dùng hình nộm bảo vệ dân làng.

Giang Yến kể với tôi, trong làng có tục lệ sau khi người ch*t phải l/ột da nguyên vẹn từ ngựk tới lưng mới được ch/ôn cất. Những tấm da người ấy dùng để làm bù nhìn. Trăm năm qua đều như vậy, không một dân làng nào dám trái quy củ.

"Làng của các cậu nằm ở vùng đất tụ âm, may nhờ những hình nộm này mới bảo toàn được. Nếu muốn tiếp tục ở lại, vẫn phải làm hình nộm theo cách cũ."

"Nhưng sống lâu ở nơi thế này sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe và tài lộc, tốt nhất nên khuyên gia đình dọn đi sớm đi."

Tôi thu xếp đồ đạc định rời đi, gia đình Giang Yến hết lời cảm tạ, nhất quyết giữ tôi ở lại thêm vài ngày. Đúng lúc ấy, một chiếc trực thăng bỗng xuất hiện trên không.

Lục Linh Châu thò nửa đầu ra khỏi cửa máy bay. "Chà, âm khí đậm đặc thế này, lẽ nào không phải nói khoác?"

Trực thăng hạ cánh, Lục Linh Châu xông tới trước rạp cưới, há hốc mồm kinh ngạc: "Vãi, ch*t nhiều người thế này? Thật sự có cả trăm con lệ q/uỷ à?"

Tôi bình thản hừ lạnh: "Mới trăm con lệ q/uỷ, chuyện nhỏ như con thỏ."

Lục Linh Châu giậm chân: "Cô nói khoác! Cô gian lận! Cô... " Đột nhiên cô ta chớp mắt, vòng tay qua cổ tôi: "Kiều Mặc Vũ, cô đỉnh thật đấy! Tôi không ngờ chỉ mới vài ngày không gặp, đạo thuật của cô lại tinh tiến đến mức này!"

"Có một chuyện nan giải, tôi cảm thấy chỉ có cô mới đủ năng lực giải quyết. Cô có muốn đi cùng tôi không?"

Tôi gật đầu: "Cút!"

Tống Phi Phi đứng một bên đột nhiên chen ngang: "Có người chụp được một anh đẹp trai ở nơi đó, tôi thấy hơi quen."

Trong bức ảnh, người đàn ông đội mũ lưỡi trai đen, một tay che nửa mặt, chỉ lộ phần cằm trắng nõn. Mu bàn tay hắn là họa tiết đen huyền bí phức tạp, từ ngón út kéo dài lên ống tay áo.

Quý Khang!

Con ngươi tôi co rút lại, lập tức đổi ý ôm lấy Lục Linh Châu: "Cho tôi ba triệu, tôi đi với cô! Không những tôi đi, mà tôi còn gọi cả Hoa Ngữ Linh nữa. Tiền này không phải cho tôi đâu, là cho cậu ấy! Thánh nữ Miêu Cương đấy, phí xuất hiện cao lắm!"

Lục Linh Châu mặc cả: "Ba vạn!"

Tôi: "Chốt!"

Lục Linh Châu: "???"

"Ê, đợi đã! Tôi thấy có gì đó không ổn."

"Tôi bị hố rồi phải không? Đứng lại coi!"

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7