Tôi chạm tay vào cây Đả H/ồn Tiên bên giường, giơ tay vung lên một cái.

Tấm rèm cửa bị tôi quất "bốp" một tiếng, trong chớp mắt rủ xuống vị trí cũ.

Tôi bước vài bước tới, gi/ật phăng tấm rèm. Phía sau rèm cửa chẳng có gì, cửa sổ cũng đóng ch/ặt mít.

Khu dân cư tôi ở tuy cũ nhưng môi trường khá yên tĩnh.

Phía dưới đèn đường vẫn sáng trưng, bóng cây ven đường in hằn lên các tòa nhà, mờ ảo khó nhận ra có bóng người hay không.

Tôi không biết cảnh tượng ban nãy có phải ảo giác không.

Nhưng câu nói của Đường Đông: "Anh ơi, em không tìm thấy cửa..." lại khiến tôi thấy quen thuộc đến lạ, giống như ngôi làng trong giấc mơ, dường như tôi đã từng nghe thấy, nhìn thấy.

Nhưng đó là khi nào?

Tôi mơ hồ nhớ lại, năm Đường Đông mười tuổi đúng là có một lần mất tích.

Hôm đó tôi theo bố mẹ lên chợ huyện, về nhà mới biết Đường Đông đi lên núi chơi với thằng Khang và mấy đứa trẻ khác.

Bọn trẻ khác đến giờ cơm đều về hết, chỉ mỗi Đường Đông biệt tăm.

Tối hôm đó, cả làng kéo nhau vào núi tìm Đường Đông.

Vùng núi gần làng chúng tôi không cao, chỉ là vài quả đồi nhỏ vây quanh một thung lũng.

Bình thường trẻ con chơi trên đồi, người lớn trong làng cũng mặc kệ.

Nhưng người lớn luôn nghiêm cấm bọn trẻ không được đi xa, đặc biệt là khu vực thung lũng.

Để dọa lũ trẻ, họ đồn thổi khu thung lũng ấy như địa ngục trần gian.

Nào là có m/a, có sói, có yêu quái ăn thịt người.

Cứ đúng kiểu càng kinh dị càng tốt.

Biết tin Đường Đông mất tích, tôi sốt ruột vô cùng.

Sáng hôm đó, Đường Đông vốn đòi theo tôi đi chợ.

Nhưng xe ba gác của bố tôi chở không nổi nó, nó đã khóc lóc rất lâu trước cổng.

Khi trở về, cả bố mẹ tôi đều vào núi tìm Đường Đông, tôi bị bắt ở nhà một mình.

Trong lòng tràn ngập hối h/ận, giá như sáng nay tôi ở lại làng thay vì đi chợ.

Nếu có tôi ở đó, Đường Đông đã không mất tích.

Không biết có phải quá lo lắng không, tôi ngồi trong nhà như ngồi trên đống lửa, dường như luôn nghe thấy tiếng Đường Đông gọi mình.

"Anh ơi... anh ơi... c/ứu em..."

Tiếng gọi khi gần khi xa, mỗi lúc định lắng nghe kỹ lại biến mất.

Sau cùng không chịu nổi, tôi trốn khỏi nhà chui vào núi.

Tôi đã tìm thấy Đường Đông thế nào, giờ tôi không sao nhớ nổi.

Nhưng chính tôi là người đưa thằng bé ra khỏi đó.

Khi chúng tôi ra khỏi núi, trời đã sáng bạch.

Trùng hợp thay, chính ngày c/ứu được Đường Đông, tôi phát hiện một ông lão ngã xuống mương nước dưới chân đồi.

Ông lão ăn mặc kiểu đạo sĩ nhưng trông rất kỳ dị.

Tôi kéo ông ta lên khỏi mương nước.

Ông ta ngồi bệt dưới đất, chăm chú nhìn mặt tôi rồi đột nhiên nhe răng cười quái dị: "Tướng La Sát, tâm Bồ T/át, kiếp này ngươi nhất định phải ăn cơm âm dương."

Lúc ấy tôi còn nhỏ, đâu hiểu ý tứ gì ông ta nói.

Ông lão lại đưa cho tôi cây roj gỗ đào nhìn khá lạ quấn ngang hông.

Ông bảo đây là Đả H/ồn Tiên, dặn tôi phải giữ kỹ, lúc nguy cấp có thể c/ứu mạng tôi.

Cây Đả H/ồn Tiên ấy, chính là thứ tôi đang nắm ch/ặt trong tay lúc này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu quân lừa ta uống thang tuyệt tử, ta liền đổ sạch vào miệng hắn ngay lập tức

Chương 6
Đêm động phòng, phu quân bưng đến hai bát. Hắn nói không muốn ta chịu khổ sinh nở, muốn cùng ta uống thang tuyệt tự. Ta đang cảm động định uống cạn, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận: [Nữ phụ uống đi, nam chủ của chúng ta đâu có ngốc thế, hắn uống canh ngọt đó, hê hê.] [Đúng vậy, nữ chủ đã mang thai sẵn đợi ngoài kia, chỉ cần nữ phụ tuyệt tự là có thể danh chính ngôn thuận về phủ.] [Nữ chủ tởm thế mà các người tôn làm chính cung? Mù hết rồi sao? Đứa bé đó đâu phải của nam chủ, là với khách làng chơi đó!] [Kệ đi, miễn nam chủ yêu nàng là được, đợi khi nàng thành phu nhân thế tử sẽ sinh thêm mấy đứa nữa.] Ta sững sờ, ngay lập tức bóp chặt hàm đàn ông kia, đổ hết bát thuốc của mình vào miệng hắn! Đêm đó, ta để ám vệ của mình lên giường hỉ. Rốt cuộc cái phủ hầu bề thế này, không đáng để mục nát trong tay kẻ ngu muội. Nên nắm trọn trong tay ta mới phải. Bình luận: [Á á, nữ phụ làm cái gì thế này!] [??? Không đúng bộ này rồi!]
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
3
Sơ Phi Chương 8