Tôi về đến phòng, dùng khăn mặt che camera trong phòng.

Sau đó thả lỏng quỳ rạp trên giường.

Ông trời ơi! Thế giới này tại sao lại có chuyện đ/áng s/ợ như vậy.

5 tệ lúc đó, vậy mà thật sự m/ua được tài khoản QQ của Cố Thì Việt ?!

Tôi còn xem anh là l/ừa đ/ảo, lại lừa tiền của anh??

Trời ạ!

Tôi nhất định phải che giấu thân phận thật tốt, tuyệt đối không thể bị Cố Thì Việt phát hiện!

Cả đêm tôi ngủ không ngon, mơ thấy á/c mộng.

Trong mơ, tôi bị Cố Thì Việt bắt được.

Trong phòng thẩm vấn, anh mặc đồng phục cảnh sát, tôi ủ rũ cúi đầu ngồi đối diện anh, khai báo tội trạng của mình.

"Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi."

"Nhưng đây quả thật là hiểu lầm a, tôi trả tiền lại cho anh, trả cả lãi cho anh!"

Cố Thì Việt cười lạnh: "Cô cho rằng trả tiền là xong sao?"

Tôi run lẩy bẩy.

"Vậy phải làm thế nào nữa?"

Cố Thì Việt dần dần tới gần: "Cô cứ nói xem?"

Tôi từng bước một lui đến góc tường, lui đến không thể lui nữa.

Sau đó tôi bừng tỉnh, cuối cùng không ngủ được.

Ngày thứ hai, tôi nhìn quầng thâm mắt trong gương, thoa tận hai lớp kem che khuyết điểm mới có thể che đi.

Cả buổi trưa, tôi cẩn thận từng li từng tí giữ khoảng cách với Cố Thì Việt.

Sợ mình vô ý nói thứ gì đó, khiến anh liên tưởng tới chuyện l/ừa đ/ảo năm đó.

Nhưng như thể cứ sợ gì là gặp nấy, Cố Thì Việt không biết tại sao cứ xuất hiện trước mặt tôi.

Phòng khách, phòng ăn, sân thượng......

Mọi nơi đều có thể gặp được Cố Thì Việt.

Hiện tượng kỳ lạ này cũng được khán giả chú ý.

"Sao ống kính phía Thịnh Duyệt nhiều như vậy? Chỗ nào cũng thấy cô ta, chương trình này đang tiến hành phương thức đuổi khách mới sao?"

"Hai kỳ trước tôi còn có thể nhịn, Cố Thì Việt sau đó ở đâu thì đều thấy cô ta ở đó. Không hổ là Thịnh trà xanh, quá mưu mô. Chỉ muốn nói là dù có quấn cỡ nào, Cố ảnh đế cũng sẽ không chú ý đến cô đâu."

"Ách, Thịnh Duyệt đứng một mình nơi đó một lúc, sau đó Cố Thì Việt mới đến. Có thể, là Cố Thì Việt chủ động gặp Thịnh Duyệt thì sao?"

"Tỉnh đi, bây giờ là giữa ban ngày, còn không phải lúc các người nằm mơ đâu."

Tôi nỗ lực tránh né, nhưng vẫn bị Cố Thì Việt bắt gặp ở vườn hoa.

Cố Thì Việt ngồi bên cạnh tôi.

Anh cũng không nói chuyện, tình cảnh như là phim kị dị không có âm thanh.

Đột nhiên, Cố Thì Việt mở miệng.

"Cô là người ở đâu?"

Đây là một vấn đề mà tôi không cách nào nói dối được.

"Nam Thành."

Ngữ khí Cố Thì Việt như gió nhạt mây nhẹ: "Thật là đúng lúc. Năm đó người đã lừa tôi cũng là người Nam Thành."

Tôi: “......”

Để cho tôi đi ch*t đi là vừa.

Cố Thì Việt trong mắt nhanh chóng hiện lên nét cười.

"Tôi không có ý gì khác, chính là thuận miệng nhắc tới."

Để giấu việc chột dạ, tôi cười rất lớn tiếng.

"Ha ha ha, tôi biết tôi biết, anh nhất định không có ý gì khác. Nam Thành có hơn 1000 vạn người, có một người l/ừa đ/ảo cũng rất bình thường."

Tôi quả thực đứng ngồi không yên, chỉ muốn xoay người chạy.

Mãi đến khi Lâm D/ao Nhi xuất hiện, tôi dường như thấy được c/ứu tinh.

"Các người đang nói chuyện gì đấy?"

Khuôn mặt ngọt ngào của Lâm D/ao Nhi tựa trên bả vai tôi, đó là tư thế rất thân mật.

Nhưng ánh mắt cô ấy rất lạnh, giống như đang cảnh cáo tôi cách xa thứ mà cô ấy yêu thích một chút.

Yên tâm, bây giờ tôi đi liền.

"Không có gì, các người cứ tiếp tục nói chuyện!"

Tôi một tay cầm lấy tay Lâm D/ao Nhi đặt trên ghế dài, cuối cùng thuận lợi thoát thân.

Cách người Cố Thì Việt ngồi bên cạnh chừng hơn 10cm, tôi tự nhiên có có cảm giác tai qua nạn khỏi.

Lát sau tôi đến gian phòng của mình, ở yên đó không đi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm