"Em đợi anh mười bốn năm!"
"Anh biết lần đầu tiên anh mời em đến trang viên, em vui mừng thế nào không? Em mặc bộ quần áo tươm tất nhất... còn anh, anh để em ở ngoài cửa, nghe anh với Cố Chuẩn..."
"Lâm Du, em h/ận anh ch*t đi được!"
"Tại sao không đến tìm em! Tại sao em đứng ngay trước mặt anh, anh cũng không nhìn thấy em!"
"Cố Chuẩn có gì tốt? Tại sao bắt hắn mà không bắt em?! Em cũng có thể làm đồ chơi của anh, em nghe lời hơn Cố Chuẩn, anh chỉ cần ngoắc tay là em đi theo rồi, nhưng anh không cần em, trong mắt anh chỉ có Cố Chuẩn."
Nước mắt Bạch Mộc rơi trên mặt tôi, "Anh sớm đã quên em rồi."
Tôi có chút hoảng hốt, muốn phản bác cậu ta: "Đừng lừa tôi, sao cậu có thể là A Cổ? A Cổ là Alpha..."
"Năm mười tám tuổi tin tức tố của em bị biến dị, phân hóa lần hai thành Beta."
Khuôn mặt trước mắt và đứa bé vừa khóc vừa bôi th/uốc cho tôi mười hai năm trước trùng khớp lại.
Nó gọi tôi là "Anh A Thuận".
"Anh A Thuận, anh là Omega lợi hại nhất."
"Anh A Thuận, anh ngoan, không đ/au đâu."
"Anh A Thuận, lớn lên chúng ta chạy trốn, em gi*t bọn chúng thay anh."
Đây là báo ứng sao?
Phải không?
Người tôi tin tưởng thì phản bội tôi.
Người tôi làm tổn thương, lại là cố nhân tôi giấu trong tim, tìm ki/ếm nửa đời người.
Mẹ kiếp.
Chơi ông đây à.
Tôi muốn lau nước mắt cho em ấy, nhưng tay bẩn quá.
Đành dùng cổ tay áo sạch sẽ cọ lên mặt em ấy: "Xin lỗi."
"Anh không biết... anh không biết là em."
"Anh..."
Anh không muốn làm tổn thương em.
Lời còn chưa nói hết, Bạch Mộc đã bị người ta kéo khỏi người tôi.
Hai viên cảnh sát một trái một phải kh/ống ch/ế em ấy, c/òng tay lại.
Cố Chuẩn đi tới, ngồi xổm xuống, nắm hai cổ tay tôi chập lại, lấy c/òng tay ra c/òng lại.
Tôi không phản kháng: "C/òng tôi thì thôi đi, Phó quan Bạch phạm tội gì mà anh c/òng cả cậu ấy?"
Cười khẩy một tiếng: "Chó cắn chó à?"
Cố Chuẩn rũ mắt, thấp giọng nói: "Mưu sát ngục trưởng, bao che tội phạm, tàng trữ quân trang, đủ cho cậu ta ch*t một trăm lần rồi."
Cái gì?
Tôi nhìn về phía Bạch Mộc, em ấy cúi đầu, không nói một lời.
Em ấy làm thật.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia lửa điện, rất nhiều thứ xẹt qua trong đầu tôi.
Dùng cực hình tra khảo tôi, rồi lại khâu vết thương cho tôi.
Dùng thân phận Omega u/y hi*p tôi, rồi lại đưa miếng dán ức chế cho tôi.
Từ đầu đến cuối, Bạch Mộc chỉ giỏi võ mồm.
Bạch Mộc bị đưa đi giam giữ, tôi nhìn Cố Chuẩn nói: "Tôi khai, nhưng có một điều kiện."
"Tôi muốn Bạch Mộc sống."
Cố Chuẩn giơ tay, lau vết m/áu trên mặt tôi, khẽ nói:
"Lâm Du, anh đối với tất cả bọn họ đều có tình, duy chỉ vô tình với tôi."
"Anh không biết tôi h/ận anh đến mức nào đâu, tôi vốn có thể trở thành quân nhân xuất sắc nhất Liên bang, nhưng anh đã h/ủy ho/ại tất cả. Anh biến tôi thành bộ dạng này, nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm."
"Nếu được làm lại một lần nữa, ngay lần đầu gặp mặt, tôi sẽ bất chấp tất cả mà gi*t ch*t anh."
"Nhưng kiếp này, tôi nhận rồi."
"Tôi không có tiền đồ, tôi không buông bỏ được, cho nên tôi đáng đời."
Hắn rụt tay về, đ/è thấp vành mũ, che đi hơn nửa khuôn mặt, dùng giọng điệu cực kỳ bình tĩnh nói: "Tôi đồng ý với anh, tôi sẽ giữ mạng cho Bạch Mộc."
"..."
Trước khi khai báo, tôi yêu cầu được gặp Bạch Mộc một lần.
Khi màn hình kết nối, Bạch Mộc đang bị thẩm vấn.
Chương 10:
"Lão ta phát hiện ra Lâm Du là Omega, lúc đó tôi đã thẩm vấn Lâm Du được một năm rồi mà không có kết quả gì. Liên bang gây sức ép, lão ta muốn tìm Alpha đ/á/nh dấu Lâm Du, lợi dụng kỳ phát tình của anh ấy để kh/ống ch/ế anh ấy, h/ủy ho/ại anh ấy..."
"..."
"Tôi không còn cách nào khác, lão ta là ngục trưởng."
"Lão ta ch*t rồi, Lâm Du sẽ an toàn."
Tôi nhìn Bạch Mộc trong màn hình, sờ lên miếng dán ức chế sau gáy.
Ngay từ đầu, Bạch Mộc đã giúp tôi giấu giếm thân phận Omega, miếng dán ức chế cũng luôn là do em ấy đưa cho tôi.
Hình ph/ạt thẩm vấn, em ấy cũng không mượn tay người khác.
Một là thực sự h/ận tôi, hai là không yên tâm giao cho người khác.
Th/ủ đo/ạn thẩm vấn của Liên bang, làm gì có chuyện quang minh chính đại như Bạch Mộc? Em ấy có hung dữ đến đâu, cũng chỉ là quất roj mà thôi.
Tôi n/ợ Bạch Mộc.
Tôi nhắm mắt lại, nói với Cố Chuẩn: "Có thể bắt đầu rồi."