Có hy vọng rồi, tôi trở nên hăng hái chiến đấu, bắt đầu dốc toàn lực vào cuộc chiến với tử thần.

Tôi tải cả series phim "Đích đến cuối cùng" và phát công khai trên máy tính công ty.

Đồng nghiệp há hốc mồm, nghi ngờ tôi đi/ên mất rồi.

Xét cho cùng, tôi từng là nhân viên ưu tú đoạt giải "lao động gương mẫu" nhiều năm liền!

Trưởng phòng hành chính khuyên can: “Giám đốc An, cô làm thế sẽ bị trừ tiền thưởng đấy.”

Tôi chẳng thèm ngẩng mặt: "Cứ trừ!"

Trưởng phòng hành chính ấp úng: “Nếu cô có ý kiến gì với công ty, cứ nêu ra.”

Tôi ngáp dài: "Mang ghế massage của Lam tổng tới cho tôi được không?"

Tôi gọi đủ thứ đồ ăn từ gà rán, xiên nướng, thịt kho tàu đến trà sữa, những món trước giờ không dám ăn vì sợ b/éo.

Lại còn đặt cả sushi, cơm cua, ếch hầm...

Toàn món đắt đỏ.

Trưởng phòng tài chính châm chọc: “Biết là phòng dự án ki/ếm được nhiều tiền, nhưng cũng đừng phô trương thế.”

Trước giờ mỗi lần làm ngân sách hay thanh toán, tôi đã chịu đủ loại xỉa xói từ bà ta.

Tôi gắp miếng cá, phóng thẳng vào mặt bà ta, dính ngay trên cái mũi đỏ chót.

Bà ta hét, tôi cũng hét.

Tôi còn trèo lên bàn làm việc, khoanh tay đứng hét.

Bà ta sững sờ, đứng im vài giây rồi đi mất.

Hóa ra chỉ giỏi b/ắt n/ạt kẻ yếu!

2 năm nay tôi đã uất ức vô cớ với bà ta.

Biết thế đã sớm nổi đi/ên cho rồi.

Trưa đến, tôi trải chăn lụa và gối lông vũ m/ua vội trên mạng, chuẩn bị ngủ trưa.

Mấy người khiêng ghế massage tới.

"Giám đốc An, Lam tổng bảo mang ghế massage cho cô, để ở đâu ạ?"

Tôi ngồi bệt dưới sàn trợn mắt, đ/á chiếc ghế xoay cũ ra: "Để đây!"

Lam Hiêu bước tới, nhíu mày nhìn tôi hồi lâu, ngập ngừng nói: "Tôi đã hẹn thầy phong thủy tới, cô có muốn..."

Tôi khịt mũi, ném ngay chiếc gối về phía anh ta.

Trả th/ù lần anh ta dùng gối ôm ném tôi lúc tôi còn làm trợ lý.

Chuyện ấy tôi nhớ mãi, lập tức gây ra một trận hò hét ầm ĩ.

"Lam tổng, anh không sao chứ?"

"Lam tổng, cô ta đi/ên rồi, anh tránh ra đi."

Lam Hiêu vẫy tay, nhìn tôi đầy lo lắng.

Trong cơn đi/ên lo/ạn này, Lê Thiên Tuyết là người duy nhất ủng hộ tôi.

Cô ta khuấy ly cà phê một cách điệu nghệ, gương mặt xinh đẹp đầy mỉa mai: "Mấy kẻ xu nịnh này đáng bị trừng trị, cô cứ là chính mình, không ai quản được. Hơn nữa cô đang nắm giữ mấy dự án, công ty tuyệt đối không dám động vào cô đâu."

Những ngày thế này sướng thì sướng thật, nhưng ch*t thì vẫn phải ch*t.

Tôi liên tục khám phá được những kiểu ch*t mới: Bị hạt hạnh nhân trong kem làm nghẹt thở, bị vợ đồng nghiệp nhầm là tiểu tam mà đ/âm ch*t, bị mảnh kính vỡ từ thợ lau kính đ/âm trúng, ch*t vì viêm cơ tim do làm việc quá sức...

Tôi không khỏi thán phục sự sáng tạo và tính toán tỉ mỉ của tử thần.

Như một cỗ máy khổng lồ chính x/á/c, vận hành theo trình tự chậm rãi, có quy tắc và không thể phủ nhận, điều khiển sự sống và cái ch*t không ngừng nghỉ.

May thay, tôi không đơn đ/ộc.

Cố Dĩ Thịnh ngày nào cũng ở bên tôi.

Trong thời gian hạn hẹp, hắn tìm tất cả các vụ án tương tự trong và ngoài nước, kết hợp hoàn cảnh của tôi để đưa ra các suy luận.

Để kéo dài thời gian sống sót trong mỗi lần, hắn vẽ cả bản đồ chi tiết đường thoát hiểm từ những mối đe dọa đã xảy ra.

Nhiều lần tôi muốn bỏ cuộc vì sợ hãi cái ch*t, hắn nghẹn ngào nói: "An Ca, chúng ta từng nói muốn có con mà? Em hãy vì anh, vì đứa bé, nhất định phải cố gắng!"

Hắn thực sự rất muốn giúp tôi thoát khỏi vòng lặp.

Cố Dĩ Thịnh đã trở thành điểm tựa duy nhất của tôi trước tình cảnh tuyệt vọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm