Chiếc Bình Nguyền Rủa

Chương 14

24/07/2025 17:23

Linh môi nhìn về hướng bóng m/a, hỏi: "Dám hỏi vãng sinh giả, song thân có còn tại thế không?"

Con vẹt há mỏ, phát ra giọng nam khàn khàn đáp: "Không."

Đáp án nằm trong dự đoán. Nếu cha mẹ còn sống, con m/a trẻ tuổi này sao lại không ai ch/ôn cất, phải chịu cảnh cô h/ồn dã q/uỷ? Nghĩ tới việc nó còn trẻ mà đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, cơn gi/ận vì bị đ/á/nh trong tôi cũng vơi đi phân nửa.

Linh môi thương lượng qua lại với con m/a trẻ, cuối cùng đi đến thỏa thuận: linh môi sẽ thỉnh nó vào một tấm ngọc bội để tôi đeo bên mình. Sau khi giải quyết xong chuyện bình á/c chú, tôi sẽ tìm nơi ch/ôn cất tử tế cho nó như bồi thường vì vô tình hại nó.

Đổi lại, nó không được ôm lòng oán h/ận hay ý định trả th/ù tôi nữa. Con m/a trẻ đồng ý.

Thế là tôi đưa cho linh môi năm vạn tiền vốn lấy từ Lâm Nhị Sơ, nhận về một miếng ngọc đeo cổ, bên trong có một con m/a trú ngụ.

Chuyện này nói ra lúc bình thường ai mà tin? Ấy vậy mà lại để tôi gặp phải.

Linh môi rất có đạo đức. Xong việc chính, bà ấy mời tôi uống chính ngọ thủy. Khác với âm thủy, chính ngọ thủy là nước suối đào ở hướng chính Đông, phơi dưới nắng mặt trời rồi đun sôi sùng sục.

Tôi bị tà khí xâm nhập, đầu óc choáng váng, ng/ực nghẹn khó thở, toàn thân lạnh run. Ba chén chính ngọ thủy vừa uống xong, như th/uốc tiên vậy, ngay lập tức đầu hết choáng, hơi thở đều đặn, người cũng không toát mồ hôi lạnh nữa.

Tôi đã trở lại rồi đây! Tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên, nhảy nhót tưng bừng, khi vỗ lưng Nhạc Chiêu bằng bàn tay to như cái quạt thì mạnh mẽ dứt khoát, khiến trà trong miệng Nhạc Chiêu phun cao ba thước.

"Cô hồi phục nhanh thật đấy," Nhạc Chiêu lau vệt trà ở khóe miệng, "Đã vậy, chúng ta cùng bàn xem làm sao phá lời nguyền đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm