Ngày hôm sau.
Tôi ngủ một mạch đến tận trưa.
Lục Tự Thần vào gọi dậy, nhưng tôi vẫn cố bám ch/ặt lấy giường không chịu rời.
"Dựa vào cái gì mà Lam An không phải tuân thủ quy tắc chứ! Anh có ý đồ x/ấu xa!"
"Ngoài việc cấm cậu nói bậy, tôi còn quản gì cậu nữa?"
Tôi nghẹn họng.
Nghĩ kỹ thì hắn hình như thật sự không quản tôi điều gì.
Bảo tôi dậy lúc 6 giờ, nhưng nếu tôi không dậy nổi, hắn cũng chẳng làm gì được.
Tôi nghĩ mãi, cuối cùng cũng tìm được một lý do:
"Vậy chuyện không được ăn ngoài giờ ăn thì sao? Chuyện này không oan cho anh được đâu!"
"Cậu bình thường ăn vặt lén lút sau lưng tôi còn ít à?"
"À... tôi không ăn thì đói ch*t à?"
Hai đứa lôi thôi cãi nhau một hồi.
Cuối cùng Lục Tự Thần chịu thua:
"Tôi đúng là rước về một vị tổ tông mà. Được rồi, tổ tông, dậy ăn cơm trưa đi. Từ nay nhà họ Lục nghe cậu quyết định, được chưa?"
"Vậy tôi muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ đến mấy giờ."
"Được."
"Muốn chơi game!"
"Được."
"Muốn ăn vặt trên giường!"
"Ăn xong gọi người dọn là được."
"Vậy tôi còn muốn làm người ở trên nữa!"
"Cưng à, cái này không được."
"Tại sao?"
"Ngoan, bảo bối, tối nay để tôi cho cậu biết vì sao."
"... Thôi, vậy bỏ đi."
Ngoại truyện (Góc nhìn của Lục Tự Thần):
1
Ban đầu tôi chỉ định đến quán bar thư giãn một chút.
Nghe thấy người ở bàn bên đang nói chuyện điện thoại, phát hiện ra cậu ta cũng đang bị ép cưới. Thú vị gh/ê, tôi nghe lỏm thêm vài câu.
Cho đến khi cậu ta đứng lên.
Theo góc độ ngồi của tôi mà nhìn sang.
Hừm.
Một gã đàn ông có vòng ba căng tròn.
Không biết đ/á/nh thử có cảm giác thế nào nhỉ?
Suy nghĩ này khiến tôi gi/ật mình, nhưng tôi nhanh chóng chấp nhận được.
Thấy vòng ba cong là muốn đ/á/nh, chuyện thường tình thôi mà!
Sau đó, tôi còn nghe thấy tên mình.
"Lão hói què chân."
Thật thú vị.
Thật muốn đ/á/nh vào mông cậu ta quá.
2
Bà cụ đưa cho tôi một xấp ảnh, bảo tôi phải chọn một người trong đó để cưới.
Tôi lật từng bức ảnh, cuối cùng phát hiện ra cậu ta.
Ảnh chụp tr/ộm, đường nét gương mặt bầu bĩnh không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt lại sắc bén.
Khiến tôi nhớ đến con mèo báo nhà bạn tôi, lạnh lùng và không thích quan tâm người khác.
Tôi nói: "Vậy là cậu ta đi!"
Bà cụ ngạc nhiên nhìn bức ảnh: "Đây là ai? Sao lại ở trong xấp này?"
"Bà lớn tuổi rồi, chọn xong còn không nhớ, cháu rất thích cậu ấy, vậy cứ là cậu ấy đi."
"Được được, tùy cháu."
Thế là tôi cho người điều tra cậu ta, biết được những chuyện đi/ên rồ cậu ta làm ở nước ngoài, tôi còn có chút khâm phục.
Đứa trẻ này trí tuệ không rõ ràng, nhưng cũng rất kiên cường.
Tôi đến dự tiệc sinh nhật của cha cậu ta.
Ông ấy đúng là thẳng thắn, gặp tôi cái là kể hết mọi chuyện.
Ông ấy bệ/nh nan y, không còn nhiều thời gian, chỉ còn việc của đứa con trai chưa được sắp xếp.
Ông sốt ruột, đành phải nhờ người lén đưa ảnh cậu ta vào nhóm mà bà cụ chọn.
Không ngờ là tôi thật sự lại chọn trúng.
Cha cậu ta nói chuyện rất chân thành.
Chỉ là hơi dài dòng, làm lỡ mất thời gian tôi muốn làm quen cậu ta.
3
Tôi tùy tiện bịa một cái lý do để lừa cậu ta.
Không ngờ lại lừa được thật.
Chuyện cậu ta quẹt hết sạch thẻ tín dụng ở nước ngoài, làm sao cha cậu ta lại không biết được chứ?
Dễ thương.
Chỉ là hơi hay nói bậy một chút.
Phải sửa mới được.
Tôi nghĩ ra một cách tuyệt vời.
Vừa thỏa mãn được chút ý nghĩ đen tối của mình, vừa có thể rèn cậu ta vào nề nếp.
Và quả nhiên tôi như ý nguyện.
Không nói đến gì khác.
Ấm áp, săn chắc, mịn màng, cảm giác rất tuyệt.
4
Hôm nay tôi tăng ca.
Thật ra là vì chuyện của cha cậu ta.
Bệ/nh nan y thì cũng không thể không chữa.
Tôi tìm mọi cách mời hết các bác sĩ giỏi, kiểm tra toàn thân, cuối cùng phát hiện ra là chẩn đoán nhầm.
Ông ấy hoàn toàn khỏe mạnh!
Chỉ là, hôn lễ đã tổ chức rồi, bây giờ muốn mang con trai về, không kịp nữa rồi.
5
Tôi tìm cơ hội thử cậu ta.
Được rồi, tôi cố tình hôn cậu ta.
Không ngờ phản ứng lại lớn như thế.
Đã đành nhất quyết ngủ trong nhà vệ sinh, hôm sau còn bỏ chạy.
Đến lúc tôi tìm thấy thì cậu ta đã sốt đến sắp ngốc luôn.
Chẳng biết tự chăm sóc mình gì cả.
Tôi nhắm mắt, kìm nén cơn gi/ận.
Buổi tối hôm đó, tôi lại ki/ếm cớ để hôn cậu ta.
Quả nhiên.
Miệng cứng thế nào, hôn lên cũng vẫn mềm.
6
"Hướng dẫn nuôi mèo nhỏ"
Điều 1: Phải kiên nhẫn, cho đối phương đủ thời gian.
Điều 2: Không ép buộc khi đối phương không muốn.
Chỉ là sau khi tôi giữ khoảng cách, cậu ta hình như cũng chẳng vui vẻ là bao.
7
Sự xuất hiện của Lam An khiến tôi nảy ra một ý nghĩ khác.
Có lẽ Thịnh Ninh là "cong mà không biết"?
Người ta nói yêu đương làm con người ta trẻ con hơn.
Quả không sai.
Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, vậy mà tôi cũng muốn nhìn người mình thích gh/en tị vì mình.
Thịnh Ninh mãi mãi không biết.
Lúc cậu ta đỏ mắt trừng tôi, tôi đã vui đến mức nào.
Mèo nhỏ xù lông, đáng yêu đến mức suýt làm tôi ngất.
8
Phát hiện cậu ta đi đua xe, còn đ/á/nh nhau với người ta!
Vừa gi/ận vừa đ/au lòng.
Lại hối h/ận, có phải tôi chọc ghẹo cậu ta quá mức rồi không.
Tôi hối h/ận thật.
Thử thách này thử thách nọ vứt đi hết!
Với Thịnh Ninh, phải chơi bài ngửa ngay từ đầu mới đúng!
(Hết)