Tôi dụi mắt, hỏi Giang Hạo Ngôn: "Anh có thấy hắn chui vào trong đó không?"

Giang Hạo Ngôn gật đầu, bước đến cùng tôi cúi đầu nhòm vào bể nước. Hai cái đầu chạm vào nhau, ánh trăng như nước đổ xuống từ phía trên, chiếu rọi lên thành bể.

Chúng tôi chợt phát hiện đáy bể hoá ra là một cái hố trống, giống hệt miệng giếng, phía dưới tối om không đo được độ sâu.

Tôi và Giang Hạo Ngôn nhìn nhau.

"Xuống xem thử đi."

Tôi chống tay lên thành bể định nhảy xuống, Giang Hạo Ngôn đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi.

Hắn nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt đen láy, sống mũi cao hơi phản chiếu ánh trăng, toát lên vẻ lạnh lùng khó tả.

Chà, gã ngốc này, lúc không nói lại trông khá đẹp trai đấy.

"Nguy hiểm. Tôi xuống trước."

Giang Hạo Ngôn chống một tay, thả người nhảy xuống hố với động tác nhanh nhẹn.

Ha ha, quả nhiên đúng như tôi đoán.

Biết nịnh nọt cũng làm sao? Tư chất đã định, tôi mãi là sư phụ mà ngươi không với tới được.

Tôi lắc đầu tiếc nuối, theo sau nhảy xuống.

Một lát sau, tôi rơi vào vòng tay ấm áp, Giang Hạo Ngôn dang tay đỡ lấy tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra miệng hố không sâu lắm, khoảng hai mét rưỡi, thấp hơn trần nhà bình thường. Tôi chớp mắt, xung quanh là bóng tối dày đặc, giơ tay không thấy ngón. Tôi gọi khẽ hai tiếng, không nghe thấy tiếng Lưu Hùng đáp lại.

Chỉ có tiếng vọng của tôi dội đi dội lại trong không gian ngầm:

"Lưu Hùng... Hùng... Hùng..."

Nghe rờn rợn như tiếng nữ q/uỷ.

Sâu trong đường hầm, Lưu Hùng đang chống tay vào tường, bước về phía ánh sáng đó, đột nhiên bên tai vang lên tiếng gọi nhẹ:

"Lưu Hùng... Hùng..."

Thanh âm mảnh khảnh tựa tiếng mèo kêu, lại như q/uỷ khóc tróc h/ồn.

Lưu Hùng sợ đến mức ngã phịch xuống đất, dùng hết sức lấy tay bịt miệng, không dám khóc thành tiếng. Hắn từng nghe truyền thuyết: á/c q/uỷ khi đòi mạng sẽ gọi tên nạn nhân, nếu đáp lời thì h/ồn phách sẽ bị bắt đi.

Hai chân mềm nhũn, hắn ngồi bệt dưới đất cho đến khi tiếng gọi biến mất, mới dám bám tường lần đi từng bước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0