Phía sau đài phun nước là một chiếc đồng hồ khổng lồ.
Tiếng chuông gõ vang.
Qua rạng sáng rồi.
Khắp bầu trời rực sáng pháo hoa nở rộ.
Rực rỡ, lãng mạn vô ngần.
Chu Kỳ vươn tay ra, đỡ lấy bờ vai tôi, để tôi tựa vào người hắn.
Dường như tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim đ/ập của hắn.
Hắn cúi đầu nhìn tôi.
"Giang Khước.
Lần này tôi đã làm tốt hơn chút nào chưa, em có cảm thấy... tôi cũng được không?"
Lại là câu hỏi mà hắn vẫn luôn cố chấp này.
Trong một thoáng.
Trước mắt tôi chợt hiện lên hình ảnh Chu Kỳ đứng trong căn biệt thự của nhà họ Giang.
Trước mặt là một giá sách khổng lồ.
Giang Chấp An từ lâu đã ngứa mắt mớ truyện tranh và tiểu thuyết vô bổ của tôi, thế là dứt khoát mượn cơ hội đó để dẹp sạch toàn bộ.
Một cuốn truyện đã cũ kỹ rơi xuống.
Chu Kỳ khom người.
Nhặt nó lên.
Có lẽ hắn chỉ tiện tay lật giở.
Nhưng trong trang giấy kẹp giữa ấy, có viết điều ước mà lúc đó tôi đã tùy tiện ghi lại.
"Thật muốn đến khu vui chơi tổ chức sinh nhật một lần quá đi."
Biết đâu đấy, nếu chỉ trễ thêm chừng một hai giây nữa thôi, có lẽ tôi đã thực sự mềm lòng.
Nhưng thật đột ngột.
Một tiếng chuông điện thoại vang lên c/ắt đ/ứt mọi dòng suy nghĩ vẩn vơ.
Là của Chu Kỳ.
Hắn cau mày, cầm lấy điện thoại, liếc nhìn màn hình.
Do dự đôi chút, lại liếc sang nhìn tôi.
Tôi bĩu môi.
"Đi nghe máy đi."
Hắn cười cười: "Ừ, tôi sẽ quay lại ngay."
Trong khoảng thời gian đó, tôi ngồi lại một mình bên đài phun nước, buồn chán cầm điện thoại lên.
Lại phát hiện máy mình bất ngờ cũng có một tin nhắn mới.
Từ một dãy số lạ hoắc.
"A Khước.
Anh là Thẩm Ngộ, anh về nước rồi, lúc nào rảnh chúng ta gặp nhau một lát được không?"
Chương 6: