Tiên Tôn Phá Giới Không Thể Thoát

Chương 14

01/10/2025 18:17

Giờ cơm tối, Diên Hoa Tiên Tôn chính thức diện kiến gia đình.

Hắn ngồi thẳng trên ghế, phong thái tiên phong đạo cốt.

Cha và huynh trưởng làm quan trong triều hợp sức cũng không át nổi khí thế.

Đến cả người hầu bưng cơm cũng muốn quỳ lạy.

Phụ thân khiêm tốn thỉnh giáo: "Đứa con trai hư đốn này đã lừa tiên sinh thế nào?"

Diên Hoa liếc ta: "Hắn mặc nữ trang, còn trói ta..."

Ta nhảy dựng lên bịt miệng hắn: "Đủ rồi! Ta chịu trách nhiệm với ngươi được chưa?"

Phụ thân lẫn mẫu thân đồng loạt ôm ng/ực, như muốn cùng ngất.

Từ thuở dính bệ/nh nặng lại thoát ch*t, phụ mẫu luôn nuông chiều ta hết mực.

Chỉ cần khỏe mạnh, vô dụng chút cũng được, đã có huynh trưởng ưu tú chống trời.

Nhưng tình thế hôm nay đã vượt quá sức chịu đựng.

May thay huynh trưởng lên tiếng: "Huân nhi suốt dạo trước như x/á/c không h/ồn, phụ thân mẫu thân cũng thấy mà? Đã nuông chiều bao lần, thêm một lần sao không được? Hương hỏa họ Diệp đã có con đây."

Huynh à, huynh trưởng yêu dấu duy nhất của đệ!

Việc đã định đoạt xong xuôi.

Ta đề nghị cùng Diên Hoa đi du ngoạn phương Nam.

Mẫu thân khóc hai ngày, cuối cùng đành chấp thuận.

Kỳ thực, ta muốn đi Giang Nam không chỉ vì muốn tự do.

Tuyên Thành này ai chẳng biết đến Diệp Huân công tử?

Sợ lời đàm tiếu ảnh hưởng đến phụ thân và huynh trưởng.

Sự bao dung của gia đình là có đi có lại.

Ngày trước ta đùa nghịch chơi bời, nhưng chưa từng phạm pháp.

Ta yêu họ, như họ yêu ta.

Trước khi lên đường, Trần Thiếu Thông bày rư/ợu tiễn.

Hắn ta tiếc nuối: "Giá mà..."

Diên Hoa quắc mắt: "Giá mà thế nào?"

Trần Thiếu Thông r/un r/ẩy, im bặt.

Ta khích lệ: "Cứ nói đi."

Hắn háo hức: "Giá biết Diệp huynh từng mặc nữ trang, tại Kỳ Hương lâu nên bắt huynh diễn cho ta xem. Diệp huynh keo kiệt!"

Thôi đóng miệng lại đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm