Thật lòng mà nói, tôi cũng không hiểu sao mọi chuyện lại đột nhiên thành ra thế này.

Theo dự tính ban đầu, bữa ăn này chỉ có tôi và vị Omega trong cuộc hôn nhân sắp đặt. Còn Tần Mặc thì để hắn ngồi bàn khác ăn tạm, xong xuôi tôi sẽ thanh toán.

Thế mà vừa bước vào, nhìn đám người đông nghịt trước mắt, tôi lập tức đứng hình.

Omega, cha mẹ Omega, chị gái và anh rể của cậu ta, rồi cả cha mẹ tôi— tất cả đều có mặt đông đủ.

Đây là cái tình huống gì vậy? Định làm luôn tiệc đính hôn hay sao?

Thấy là bàn tròn lớn, Tần Mặc liền kéo ghế ngồi ngay cạnh tôi.

Tôi sốt ruột, lén giẫm lên chân hắn, ghé sát tai thì thầm:

“Ê, cậu chen vào làm gì cho rối! Ở đây chán lắm, sang bàn bên kia ăn một mình còn yên tĩnh hơn! Lần sau tớ đãi cậu riêng!”

“Đây là bạn của Quân Quân à? Ngồi đây luôn đi, đừng khách sáo!”

Trời ơi! Lòng hiếu khách của mẹ đừng đem con trai ra làm vật hi sinh được không! Bí mật của con sắp lộ hết rồi!

Chỉ đến khi ngồi xuống, tôi mới nhận ra Omega trong cuộc hôn nhân sắp đặt chính là người tôi đã c/ứu sau bữa đồ nướng hôm trước.

Cậu ta hôm nay ăn mặc chỉnh tề, khí chất thanh nhã, hoàn toàn khác với vẻ tiều tụy lần trước.

“Hôm trước cảm ơn anh nhé, anh đi vội quá, em còn chưa kịp đáp lễ.”

Cậu ta ngồi sát bên, nghiêng người nói, hương mật ngọt nhè nhẹ thoảng qua.

Hóa ra cậu ta là tiểu thiếu gia Chiêu Diễn của tập đoàn Hi Hòa.

“À… em khách sáo quá, ai gặp tình huống đó cũng sẽ giúp thôi.” Tôi hơi lúng túng đáp.

Một miếng tôm hùm được gắp vào bát tôi... là của Tần Mặc. Tôi vội cúi đầu ăn như tránh chuyện.

Không ngờ Chiêu Diễn lại rất hoạt bát:

“Anh ơi, anh có nghe nói...”

“Khụ! Khụ khụ khụ!!!” Vừa nghe thấy từ nh.ạy cả.m, tôi lập tức ho sặc sụa.

Vốn dĩ cũng không đến nỗi, nhưng một bàn tay lớn vỗ mạnh lên lưng khiến tôi suýt nghẹn thật.

“Uống ngụm nước đi.”

“Anh không sao chứ?”

Hai bên cùng lúc quan tâm, khiến tôi chỉ thấy bối rối gấp đôi.

Chưa kịp hoàn h/ồn, Chiêu Diễn đã nói tiếp:

“Áp lực tin tức tố của anh mạnh thế, chắc ít nhất cũng cấp A nhỉ?”

“À… cái này… chắc do khí thế của tôi hơi mạnh thôi, ha ha…”

Tôi còn chưa dứt lời, mẹ đã nói thẳng:

“Con trai mẹ là Alpha cấp S đấy!”

Tôi gi/ật mình ngẩng phắt đầu lên.

Mẹ ơi! Mẹ vừa bóc sạch bí mật của con rồi!

Tôi quay sang nhìn Tần Mặc, hắn vẫn cúi đầu ăn như không có chuyện gì xảy ra.

Hả? Này anh bạn, sao cậu chẳng phản ứng gì vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Tắt đèn Chương 8
11 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm