Trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Lúc ấy, tay trái nắm ch/ặt d/ao găm, tay phải bóp ch/ặt cổ tay, con trùng tử thi đang cố chui vào trong người tôi. Cảm giác như ngàn mũi kim đ/âm xuyên thịt da khiến tim tôi thắt lại.

Trên mặt đất, mấy con trùng bị ch/ặt đôi bỗng giãy giụa dữ dội, chuẩn bị lao tới.

Óc tôi quay cuồ/ng, bỗng lóe lên câu thần chú:

"Bắc Đế Phục M/a Thần Chú" - phép này có thể trừ yêu diệt quái. Mấy con trùng tử thi này chắc cũng thuộc loại đ/ộc trùng?

Không kịp nghĩ ngợi, thử đã!

Nhìn lũ trùng bò tới gần, tôi lùi vài bước, tay trái giơ d/ao, ngón út cong lên kết ấn, miệng nhanh nhảu đọc chú:

"La thiên đ/ộc thú, bị cự tứ môn. Thôn lưu cát đảm, sơn xú vạn quần..."

"Trương hầu quắc thiên, mãnh vệ cao thanh. Độc long phấn trảo, kim đầu hoành thôn..."

"Uy binh cự vạn, thụ phù tiếp sơn. Lục thiên bố phá, hợp ngọc thành quần..."

"Yêu m/a ba dương, uế khí phân phân..."

Vừa dứt lời, lũ trùng dưới đất lập tức co rúm, bò lùi lại. Nhưng con trên tay tôi dường như hoảng lo/ạn, lại càng hung hãn đào sâu vào thịt.

Mặt tôi tái mét.

"Trời ơi, đoán trước thế này thì thà ch*t quách! Tôi GG mất thôi!"

*Bộp!*

Một tiếng vỡ giòn tan. Con trùng tử thi trên tay đ/ứt làm đôi.

Chất nhờn màu xanh lục b/ắn khắp người, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu tôi cũng đ/ứt phựt.

Nhìn đường gồ lên dưới da tay, mắt tôi nảy lửa. Đổi d/ao sang tay trái, tôi phóng thẳng lưỡi d/ao đ/âm thủng cánh tay - ngay sát nách chặn đầu con trùng rồi gi/ật mạnh cả cục thịt lẫn đầu nó ra ngoài.

Vừa rút vừa nghiến răng:

"Xem tao không xử mày!"

"Kiều môn chủ, cô làm gì thế?!"

Ông M/ộ Dung đứng ch*t trân ở cửa buồng, mặt tái hơn cả m/a.

"Cô... cô tự rút mạch m/áu của mình ra à? Hả?!"

Tôi quẳng con trùng xuống đất, làm bộ thản nhiên:

"Chà, bị đ/ộc trùng cắn, đành bỏ phần này thôi. Chuyện nhỏ, không đáng kể."

Ông lão nhìn tôi như nhìn thần thánh, thốt lên đầy thán phục:

"Đời ta chưa từng nể phục ai như thế! Kiều môn chủ, cô đúng là bá đạo!

"Quan Vũ cạo xươ/ng chữa thương so với cô chỉ là trò trẻ con! Cô đúng là gan góc bậc nhất, sao có thể kiên cường đến thế?

"So với cô, đứa cháu Nguyệt Nguyệt nhà ta đúng đồ vô dụng! Cô quá xuất chúng, không hổ là truyền nhân Địa Sư!"

Nghe ông lão tán dương, trong lòng tôi khoái chí nhưng vờ phẩy tay tỏ vẻ khó chịu:

"Thôi đủ rồi, đừng lảm nhảm nữa. Ông xoay cái bình h/ồn kia xem công tắc có ở đó không."

Ông M/ộ Dung vặn bình, bên ngoài vang lên tiếng ầm ầm. Tiếng reo hò vang dậy:

"Đường hầm mở ra rồi!"

"Ông nội! Kiều Mặc Vũ! Hai người có sao không?!"

"Tiểu Nguyệt, ta không sao."

Bước ra khỏi buồng, ông M/ộ Dung đảo mắt nhìn chiếc qu/an t/ài giữa phòng, hai mắt sáng rực như thèm thuồng:

"Kiều môn chủ, đã tới đây rồi, hay là..."

Tôi ngắt lời đanh thép:

"Không được! X/á/c ướp là tư liệu khảo cổ vô giá. Mở nắp qu/an t/ài sẽ khiến x/á/c ướp bị oxy hóa, tổn thất không thể đong đếm."

"Vả lại, phải tôn trọng người đã khuất. Ông vô cớ mở qu/an t/ài người ta làm gì? Ngủ mà bị người khác lật chăn, ông vui lắm à?"

Ông lão x/ấu hổ cúi đầu:

"Kiều môn chủ quả là sinh viên đại học, nhận thức cao siêu quá."

Đang đi về phía lối ra, ông cụ ngoái lại nhìn qu/an t/ài lần thứ ba:

"Nhưng nếu chủ nhân ngôi m/ộ nhiệt liệt hoan nghênh ta mở nắp thì sao?

"Kiều môn chủ, hay là mắt ta hoa... Cô xem, nắp qu/an t/ài tự mở rồi kìa!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nàng vừa trở về từ nơi tu tiên, lại muốn ăn khoai lang nướng.

Chương 6
Con gái tôi được phát hiện có Thiên Linh Căn, liền bị đại tông môn đệ nhất trong tu chân giới thu nhận làm đệ tử thân truyền. Năm năm sau, nàng cưỡi kiếm trở về, bỗng nhiên lên tiếng trong bữa cơm: "Mẹ ơi, tiên đan linh quả trong tông môn tuy ngon, nhưng con nhớ nhất vẫn là khoai lang nướng trong hầm nhà mình hồi nhỏ." Tôi giật mình, gật đầu: "Mẹ đi lấy ngay cho con." Nhưng vừa quay lưng, máu trong người tôi lạnh toát. Nhà chúng tôi đời đời đánh cá, làm gì có hầm nào. Khoai lang nướng là chuyện khổ hạnh trong sách vẽ của phàm nhân tôi kể để nàng không ham chơi sau khi nhập tông. Kẻ tiên tử kia được linh quang bao phủ, cao cao tại thượng kia... căn bản không phải máu thịt do tôi sinh ra! Con gái ta đâu rồi? Mẹ ơi, con muốn ăn khoai lang nướng.
Cổ trang
Tu Tiên
Nữ Cường
0
Sơ Phi Chương 8