Sự Kiện Hạ Độc Thức Ăn Cho Mèo

Chương 10

24/03/2026 13:53

Một buổi sáng nọ, tôi đang ung dung ăn sáng thì nghe thấy ngoài cửa hình như có động tĩnh.

Tôi không buồn đứng dậy, chỉ chậm rãi húp từng ngụm cháo. Nhưng bé Meo lại có biểu hiện bất thường, nó bắt đầu cào cửa, đi qua đi lại liên tục, tỏ vẻ vô cùng sốt ruột và bất an.

Bé Meo nhà tôi vốn dĩ rất ngoan ngoãn và nhát gan cũng không thích ra ngoài. Trừ phi là ra đợi tôi đi làm về, bằng không nó rất hiếm khi lại gần cửa chính.

Tôi dùng một tay bế bé Meo lên, tay kia mở cửa ra, tò mò không biết lần này bố Tiểu Kiệt lại giở trò mèo gì nữa.

Khoảnh khắc cánh cửa vừa hé mở, một mùi tanh tưởi nồng nặc nương theo gió thốc thẳng vào trong nhà. Tôi còn chưa kịp phản ứng, bé Meo đã kêu thét lên một tiếng thê lương, vùng khỏi vòng tay tôi, lao tót vào gầm sofa trốn mất tăm.

Trên mặt đất, là x/á/c một chú mèo con bị l/ột sạch da, rõ ràng là vừa mới tắt thở, cái cơ thể g/ầy gò nhỏ bé ấy thậm chí vẫn còn đang co gi/ật từng hồi.

Những hình ảnh khuất lấp nơi đáy sâu ký ức trào dâng cuồn cuộn, tôi choáng váng cả mặt mày, không kìm được mà nôn khan một tiếng, phải bám ch/ặt lấy khung cửa mới miễn cưỡng đứng vững được.

Tôi dùng một tay bám ch/ặt lấy khung cửa, tưởng chừng như muốn ghim cả móng tay vào trong gỗ.

Tôi vốn dĩ, chỉ định dạy cho ông ta một bài học nho nhỏ thôi cơ mà.

Tôi đã thuê người hack vào điện thoại của ông ta, phát hiện ra bên trong có một nhóm chat chuyên tụ tập bọn bi/ến th/ái thích hành hạ chó mèo.

Trong đoạn lịch sử trò chuyện, ông ta than vãn về những chuyện xui xẻo xảy ra dạo gần đây, bảo rằng thật sự muốn gi*t ch*t con mèo của tôi để xả h/ận nhưng khổ nỗi tôi chẳng bao giờ dắt nó ra ngoài, có đi thì cũng nhét ch/ặt trong balo phi hành gia.

Đám người trong nhóm thi nhau hiến kế, xúi ông ta hành hạ đến ch*t một con mèo hoang rồi vứt x/á/c trước cửa nhà tôi.

[Tưởng là người yêu động vật cơ mà, cho ả xem s/úc si/nh bị ch*t như thế nào! Cảnh cáo ả, mục tiêu tiếp theo chính là con mèo nhà ả.]

[Tôi thấy đáng lẽ phải gi*t luôn cả người lẫn mèo mới đúng!]

[Đồng ý, tiếc là luật pháp không cho phép, chỉ dám nghĩ thế thôi. Nhưng không trị được người, chả nhẽ không trị được mấy con s/úc si/nh này à?]

Sau khi quan sát và học thuộc văn phong chát chít của bọn chúng, tôi dùng tài khoản ảo trà trộn vào cái nhóm chat bi/ến th/ái này.

Bạn tưởng tôi vào đó để ch/ửi cho bọn chúng vuốt mặt không kịp sao?

Ngược lại, tôi hòa mình vào bữa tiệc cuồ/ng hoan của bọn chúng, liên tục ném vào nhóm những bức ảnh x/á/c ch*t động vật tìm được trên mạng.

[Nhìn con chó to x/á/c này xem, là của thằng khách thuê nhà tôi đấy, tôi trực tiếp lao vào phòng nó rồi “làm thịt” con chó luôn, chủ nó làm gì được tôi? Nghe đâu còn là chó nghiệp vụ cơ đấy.]

Câu nói này vừa được tung ra, tôi lập tức trở thành thần tượng được cả nhóm tung hô.

Tôi tự thiết lập cho mình một vỏ bọc: Một kẻ vừa nhận được tiền đền bù giải tỏa đất đai, sở hữu vô số nhà cửa, dạo này ngày nào cũng đột kích kiểm tra nhà khách thuê, cứ thấy thú cưng là xử tử ngay tại chỗ, oai phong lẫm liệt vô cùng.

Cứ như thế, mỗi lần bố Tiểu Kiệt ngoi lên phát biểu trong nhóm, tôi lại cố tình vô tình thể hiện thái độ kh/inh khỉnh, bảo rằng cái trò vứt x/á/c động vật trước cửa nhà để dọa nạt đúng là trò trẻ con, tôi chẳng thèm để vào mắt.

[Anh là chủ nhà, đương nhiên anh có quyền xông vào nhà người ta, chứ tôi có quyền đếch gì!]

[Ối giời ơi, nói cho cùng thì vẫn là chữ “hèn” chứ gì? Bị người ta đ/è đầu cưỡi cổ đến mức đấy rồi mà vẫn làm rùa rụt cổ à?]

[Đại ca nói chuẩn đấy, phải tay tôi, tôi cư/ớp mẹ luôn con mèo của con đó rồi đ/è con đó ra “chơi” luôn cho bõ tức.]

[Haha, người anh em lầu trên nói chí lý quá, chí hướng lớn gặp nhau rồi.]

Nấp sau lớp mặt nạ ảo trên mạng, con người ta có thể肆 vô kỵ mà xả hết những thứ đ/ộc á/c, tăm tối nhất từ tận đáy lòng.

Bọn chúng vừa nói đùa, vừa không ngừng đổ thêm dầu vào lửa.

[Tôi muốn đến nhà con đó gi*t mèo, có anh em nào đi cùng tôi không?]

Phần lớn thành viên trong nhóm không phản hồi ông ta. Trên mạng có mạnh mồm đến đâu thì ngoài đời thực bọn chúng vẫn chọn cách rụt vòi lại.

Thế nhưng lại có vài kẻ hưng phấn đồng ý tham gia. Tôi đã cho người điều tra bọn chúng rồi, toàn là mấy thằng du côn du thực vô công rỗi nghề, vài tên còn có tiền án tiền sự, đương nhiên là hứng thú tột độ với mấy trò này rồi.

Có người chịu đến là tốt, tôi chỉ lo không có ai hùa theo, một mình ông ta lại nhát gan, giữa đường đ/ứt gánh rút lui thôi.

[Người anh em, chúng ta chỉ xử con mèo thôi à? Tôi xem video anh gửi rồi, con đó nhìn mlem phết đấy, không bắt ả quỳ lạy c/ầu x/in anh thì còn gì là mặt mũi nữa?]

Nhóm chat lại bắt đầu sôi sục với những chủ đề hạ lưu t/ởm lợm. Tôi không quan tâm nữa, dù sao thì mục đích cũng đã đạt được rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm