Tôi bất an thu người lại phía sau.

Luật sư Lăng ngồi cách tôi một khoảng khá xa, vẫy tay: "Tiểu Lê, đừng sợ, tôi không làm hại cậu."

Tôi cúi đầu, thật sự không đoán được ý đồ của ông ta. Đành bất chấp hậu quả: "Xin lỗi, ba tháng ở bên em ấy theo yêu cầu của ngài, tôi đã hoàn thành."

"Tôi không muốn kết hôn với em ấy, 50 triệu nhận được cũng là phần thưởng hợp đồng ghi rõ."

Ông ta gật đầu: "Đúng, hoàn toàn chính x/á/c. Nhưng hôm nay tôi đến không phải để bắt cậu quay về."

Tôi nhíu mày không hiểu.

"Em bé trong bụng cậu là con của Tầm Chi đúng không?"

"Tính toán thời gian thì hẳn là đã thụ th/ai ngay đêm đầu tiên."

Nghe đến đây, dù ng/u ngốc mấy tôi cũng đã hiểu.

Mặt tôi tái mét: "Tôi sẽ không giao đứa bé cho ngài!"

Luật sư Lăng mỉm cười: "Nó là người thừa kế tương lai của nhà họ Phó, Văn Lê à, cậu hiểu rõ đối thủ của mình là cả một gia tộc thế nào."

"Cậu tự tin thắng được mấy phần?"

"Hơn nữa..." Ánh mắt ông ta lộ vẻ ý vị sâu xa, "Đàn ông sinh con truyền ra ngoài chẳng tốt đẹp gì cho đứa trẻ."

"Cậu cũng đừng hoảng hốt, chuyện cậu là đàn ông... đêm đầu tiên tới đây tôi đã biết rồi."

Tôi kinh ngạc nhìn thẳng vào ông ta. Bỗng nhớ lại những lời ông ta nói với tôi sáng hôm sau. Hóa ra từ đầu đã bị lừa như khỉ!

Luật sư Lăng lại tỏ ra thư thái: "Hồ sơ giả các cậu làm quả nhiên rất chi tiết, đủ để giả thành thật. Nhưng luật sư đoàn nhà họ Phó không ăn lương không đâu."

"Ban đầu sáng hôm sau tôi định vạch trần cậu, tống vào đồn cảnh sát. Chỉ là không ngờ, Tầm Chi lại thích cậu đến thế."

"50 triệu, m/ua ba tháng làm bạn chơi cho Tầm Chi cũng đáng. Nhưng tôi thật sự kinh ngạc khi đàn ông như cậu vẫn có thể mang th/ai."

Ông ta lại thở dài: "Càng không ngờ Tầm Chi lại yêu cậu đến thế."

"Sau khi bị cậu lừa, nó tưởng mình đếm chưa đủ một trăm. Bốn tháng cậu biến mất, ngày nào nó cũng đến nhà hàng đó đếm số. Chỉ mong đếm xong quay đầu lại sẽ thấy cậu."

Ngôn từ có sức mạnh, lời nói cũng vậy. Những câu nói sắc bén không khách khí x/é toang nơi sâu kín nhất, cũng là chỗ tôi cảm thấy áy náy nhất.

Nếu tôi cho rằng luật sư Lăng ti tiện, thì chính tôi - kẻ từng làm chuyện tương tự với Phó Tầm Chi - có tư cách gì để phán xét người khác?

"Tầm Chi, nó vô tội." Luật sư Lăng ngập ngừng, "Tôi biết hiện tại cậu cũng không nỡ lìa xa đứa bé. Nhưng tôi vẫn hy vọng cậu vì Tầm Chi, để đứa trẻ ở lại nhà họ Phó nhận giáo dục tốt nhất."

"Tôi không muốn chia cách hai người, nếu cậu cũng yêu Tầm Chi, kết hôn chính là lựa chọn tối ưu."

Ông ta lấy ra một thẻ: "Trong này có số tiền cậu mười đời cũng không tiêu hết, nếu oán h/ận thì cứ trách tôi."

"Chắc cậu chưa biết, má Vương bên cạnh cậu cũng là do Tầm Chi tìm cho cậu."

"Chú gấu bông tặng cậu cũng là đồ vật nó yêu thích nhất."

"Dù ngốc nghếch, nhưng nó luôn dùng cách riêng để yêu thương cậu."

Ông ta đặt tấm thẻ xuống bàn.

"Ngày cậu cùng người nhà đi khám sức khỏe, tôi cũng đã biết sự thật về th/ai kỳ của cậu."

Ông ta đưa tới trước mặt tôi một túi hồ sơ.

"Vì tình trạng mang th/ai đặc biệt của cậu, nên tôi đã điều tra quá khứ của cậu."

"Túi hồ sơ này chính là bí mật về thân thế của cậu."

Tôi hơi ngạc nhiên, thân thế gì cơ? Tôi chỉ nhớ hồi nhỏ sống với bố, mỗi lần hỏi về mẹ chỉ nhận được im lặng.

Đến khi bố qu/a đ/ời vì bệ/nh, tôi lớn lên nhờ cơm nhà người ta.

Long Thao sống gần nhà, gia đình cậu ấy luôn đối xử tốt với tôi. Nhờ sự nũng nịu của cậu ấy, dù không giàu có nhưng nhà họ Long vẫn nhận nuôi tôi, trở thành đứa con thứ tư.

Vì thế, tôi luôn xem nhà họ Long và Long Thao như người thân ruột thịt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
9 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm