Lúc nãy tôi tin chắc người ngoài cửa là Cố Điềm bởi giọng nói của cô ta.
Nhưng rõ ràng, kẻ đứng ngoài kia có thể biến đổi giọng nói, hắn có thể giả dạng bất kỳ ai, kể cả tôi.
Lắng nghe kỹ, giọng Cố Điềm ngày thường vốn mảnh mai hơn, âm cuối không tự chủ mà nâng cao một chút.
Để kiểm chứng nghi vấn, tôi mở 2 bức ảnh Giang Hạo Vũ gửi.
Bức đầu tiên , "chiếc vòng tay mới".
Rồi bức ảnh người phụ nữ cầm d/ao ngoài cửa.
Tôi mở bức thứ 2, kéo xuống giữa, phóng to.
Một luồng khí lạnh lan khắp người tôi.
Dáng người đúng là Cố Điềm, nhưng trên cổ tay cô ta có vết hằn sâu.
Như bức "chiếc vòng tay mới" mà Giang Hạo Vũ gửi trước đó.
Cộng thêm dòng tin nhắn của Giang Hạo Vũ: [Người đó rất giống bạn cùng phòng của em].
Tôi thường chia sẻ sinh hoạt hàng ngày với Giang Hạo Vũ, vốn thiếu an toàn bẩm sinh nên đã nhiều lần phàn nàn về việc ban công nối liền với phòng ngủ.
Cũng như việc tôi thay ổ khóa phòng…
"Giang Hạo Vũ..." Giọng tôi r/un r/ẩy không kìm nén nổi.
Mọi chuyện giờ đã rõ như ban ngày.
Chuông điện thoại ngoài cửa, cuộc gọi nhỡ trong ảnh chụp, biết chuyện tôi thay ổ khóa, cũng biết ban công phòng khách nối liền với ban công phòng tôi.
Hơn nữa, ngay từ đầu, ứng dụng này là do chính hắn giới thiệu cho tôi.
"Tại sao lại thế..."
Người bạn trai thân thiết hóa ra lại là sát nhân hàng loạt.
Trong lúc hắn tìm mọi cách đùa cợt, muốn gi*t tôi, tôi lại còn lo lắng cho sự an nguy của hắn.
"Có thể định vị tức thời tên sát nhân đang lẩn trốn xung quanh, thật thú vị mà." Giang Hạo Vũ không giả vờ nữa, giọng hắn hướng về phía ban công, "Nhìn thấy hiểm nguy cận kề mà không đoán được là ai."
"Từ lúc anh giới thiệu ứng dụng này, anh đã lên kế hoạch cho vụ gi*t người này rồi." Kh/iếp s/ợ đến cực điểm, giọng tôi lại bình thản lạ thường, "Nhưng tại sao anh lại gi*t Cố Điềm?"
Người phụ nữ trong bức ảnh, bị gi*t ch*t rồi dùng dây thừng cố định thành tư thế cầm d/ao đứng thẳng.
"Đành vậy thôi, ai bảo cô ta phát hiện tôi trốn sẵn trong nhà vệ sinh chứ." Giang Hạo Vũ đang kéo lê chiếc máy giặt trên ban công, chép miệng, "Đáng lẽ định đổi giọng lừa cả hai người, xem ai mắc bẫy trước. Tiếc thật."
"Cảnh sát chắc sắp đến rồi, nhưng không sao…"
Tấm bình phong cuối cùng bị hắn dẹp sang một bên, dưới ánh đèn đường mờ ảo và ánh trăng ngoài cửa sổ, khuôn mặt quen thuộc của Giang Hạo Vũ hiện ra trước mặt tôi.
Ánh trăng tái nhợt khiến gương mặt hắn càng thêm gh/ê r/ợn.
Hắn đứng đó nhe răng cười, cách tấm cửa kính, tay giơ cao chiếc cuốc, trên mặt dính chất lỏng đỏ lòm.
"Lúc đó tôi sẽ giả giọng cô, bảo với họ rằng chẳng có chuyện gì cả."
Hắn gần như đi/ên cuồ/ng cười, ngũ quan méo mó đến rùng mình.
"Đợi đến mai họ phát hiện ra cô, cô đã thành tác phẩm thứ 3 của tôi, nữ thần khổng tước."
"Gia Hứa, lúc đó cô nhất định sẽ rất đẹp..."
Tôi không nói nữa, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Nhìn hắn giơ cuốc đ/ập vỡ kính, cười gằn từng bước tiến vào phòng.
Tôi lùi vài bước, đúng lúc hắn bước vào ban công phòng ngủ, tôi bất ngờ lao tới.
Quán tính lớn khiến cả hai chúng tôi rơi từ tầng 5 xuống đất, đ/ập mạnh xuống nền đất.
M/áu thịt b/ắn tung tóe trước mắt, nở rộ như một màn pháo hoa rực rỡ.