Tuyết Trên Mái Kép

Chương 03

24/11/2025 16:38

Những ngày về phủ Ôn, bình lặng như nước.

Ta không còn như kiếp trước, ba ngày hai bận là chạy sang Đông Cung, cũng không còn vắt óc mưu tính cho Tiêu Hoài An.

Ngày ngày đọc sách viết chữ, cùng mẫu thân quán xuyến việc nhà, thỉnh thoảng đến trường học của dòng họ để dạy dỗ mấy tiểu bối.

Phụ thân nhìn ra sự thay đổi của ta, một hôm sau bữa tối, đặc biệt giữ ta lại nói chuyện trong thư phòng.

“Diễn nhi, dạo này còn đến Đông cung không?”

Phụ thân nhấp ngụm trà, ánh mắt đặt lên người ta.

Kiếp trước, phụ thân vốn không ưa việc giao du thân mật với Tiêu Hoài An.

Nhiều lần răn dạy nam nhi phải có khí phách, chẳng nên nương tựa hoàng quyền.

Là ta mê muội, vì Tiêu Hoài An mà dám cãi lại phụ thân, khiến lòng người đ/au xót.

“Đã lâu không đến.”

Ta cúi mắt đáp: “Công việc học hành bận rộn, không rảnh để ý chuyện khác.”

Trong mắt phụ thân thoáng vẻ vui mừng: “Con chuyên tâm học tập, ta rất hài lòng. Chỉ là... bên Thái tử, rốt cuộc cần duy trì tình nghĩa.”

Rốt cuộc là bề tôi triều đình, dù không tán thành, cũng hiểu mối qu/an h/ệ với Trữ quân mang ý nghĩa gì.

“Con hiểu.”

Đáp lời: “Lễ tiết cần có, sẽ không thiếu.”

Chỉ là sự nhiệt tình một lòng một dạ ấy, mãi mãi chẳng còn nữa.

Mấy hôm sau, trong cung bày yến tiệc.

Hoàng hậu nương nương nhớ thương các công tử thế gia, đặc biệt bày yến tiệc thưởng hoa tại Ngự Hoa Viên.

Vốn định thoái thác, lại bị mẫu thân ngăn lại: “Yến tiệc hoàng gia, không đi là thất lễ. Huống chi con cũng nên ra ngoài giao tiếp, cứ ru rú trong nhà mãi thì thành ra thể thống gì.”

Không cãi lại được mẫu thân, ta đành theo phụ thân vào cung.

Ngự hoa viên trăm hoa đua nở, hoàng tử công chúa, công tử thế gia, mệnh phụ phi tần tụ hội, hương phấn phảng phất, tiếng cười rộn ràng.

Ta tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, nâng chén trà trong tay, ngắm cá chép bơi trong hồ, hoàn toàn không muốn bước ra xã giao..

“Ôn công tử thật nhàn nhã.”

Giọng quen thuộc vang lên phía sau.

Ta quay đầu, thấy Tiêu Hoài An đứng không xa, bên cạnh có mấy vị hoàng tử và đại thần.

Hôm nay hắn mặc thường phục màu tím sáng, càng làm gương mặt như ngọc của hắn thêm phần tuấn tú phi phàm.

Kiếp trước, ta nhất định sẽ vui mừng mà bước đến gần, nhưng giờ chỉ khẽ gật đầu: “Thái tử điện hạ.”

Cách xưng hô xa cách khiến nụ cười Tiêu Hoài An nhạt bớt.

Hắn vẫy tay cho lui những kẻ xung quanh, một mình bước đến trước mặt: “Mấy ngày không gặp, Diễn nhi lại trở nên xa lạ rồi.”

“Quân thần có phân biệt, không dám vượt lễ.”

Hắn nhìn chằm chằm hồi lâu, bỗng cười: “Còn gi/ận chuyện hôm ấy sao? Là ta không phải, không nên tự tiện muốn lấy bài sách lược của ngươi.”

Kiếp trước, nghe lời xin lỗi mềm mỏng ấy, ta hẳn lập tức mềm lòng.

Nhưng giờ đây, chỉ cảm thấy đ/au lòng.

Hắn xin lỗi, chẳng phải vì biết mình sai.

Mà là ta khiến hắn cảm thấy không thoải mái, như thú nuôi đột nhiên cắn chủ.

“Điện hạ nghĩ nhiều rồi. Thần còn việc, xin cáo lui trước.”

Quay người muốn đi, cổ tay ta bị hắn nắm ch/ặt.

Với sức rất mạnh, “Diễn nhi, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?”

Ánh mắt xung quanh càng thêm soi mói, mấy vị phi tần đứng không xa, đầu ghé sát thì thầm, trong mắt đầy hiếu kỳ và dò xét.

Là nam nhi, lại thân cận với Thái tử như vậy, vốn đã gây dị nghị.

Giờ hắn lại nắm lấy ta giữa yến hội đông người — chẳng khác nào đẩy ta lên đầu ngọn gió.

“Xin điện hạ tự trọng.” Ta gắng sức gi/ật tay ra, giọng lạnh thêm mấy phần: “Nơi đây đông người nhiều tai mắt, sợ tổn hại thanh danh điện hạ.”

Sắc mặt Tiêu Hoài An tối sầm.

Ta không nhìn hắn nữa, quay người rời đi nhanh chóng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, kẻ nhát gan, trở thành đại lão trong chương trình tâm linh

Chương 12
Một trận hỏa hoạn đã khiến ngôi đạo quán vốn chẳng mấy dư dả lại càng thêm khốn đốn. Các đệ tử chân truyền của sư phụ đều bị đuổi xuống núi kiếm tiền. Người thì đi bắt quỷ, người đi dời mộ, kẻ lại đi xem phong thủy. Chỉ riêng tôi, vốn bản tính nhát gan, dù là đạo sĩ nhưng những việc đó tôi đều không làm nổi. Cũng may là tôi trông cũng có chút nhan sắc, sư phụ bèn gửi gắm tôi cho một người quản lý trong giới giải trí từng được ông xem phong thủy, sửa soạn lại rồi tống tôi đi tham gia tuyển chọn tài năng. Sau khi ra mắt, tôi luôn là bàn đạp cho các nữ minh tinh, đánh giá trên mạng về tôi toàn là trà xanh, bạch liên hoa giả tạo. Chẳng sao cả, dù sao thì tiền cũng nhiều. Sau này, để làm nền cho nữ minh tinh Lý Tư Kỳ, tôi bị đưa vào một chương trình thực tế về tâm linh. Lý Tư Kỳ xây dựng hình tượng gan dạ, cẩn trọng, trong lời nói với tôi luôn lộ ra vẻ mỉa mai, thế nhưng khi ma quỷ thực sự xuất hiện, cô ta lại chạy còn nhanh hơn cả tôi. Ở một bên, tôi vừa khóc lóc sướt mướt vừa vẽ bùa đánh cho con ma hồn bay phách lạc, miệng vẫn không ngừng gào lên: "Á á á, tôi sợ quá đi mất." Cứu với, thật mất mặt quá, nhưng mà tôi sợ thật mà.
Hiện đại
Linh Dị
Linh Dị
8