Toàn thân từ trong ra ngoài thấm đẫm pheromone của Mẫn Tu, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thể lực kinh khủng của Enigma.

Suốt một tuần, tôi chìm đắm trong vòng xoáy tỉnh táo và mê muội.

Khi ý thức trở lại, tôi r/un r/ẩy bước xuống giường, chân mềm nhũn, thậm chí không kịp thay quần áo.

Cánh cửa bị tôi gi/ật ầm ầm nhưng vẫn bất động.

"Dư Dư, định đi đâu thế?"

Mẫn Tu không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng, tay cầm khay điểm tâm thơm phức.

"Em muốn trốn chạy, muốn xóa bỏ pheromone của anh à?"

Giác quan của Enigma nhạy hơn Alpha nhiều, Mẫn Tu từ xa đã ngửi thấy mùi xịt khử trùng trên người tôi.

Tôi bị dồn vào đường cùng, "Mẫn Tu, tôi sai rồi, anh tha cho tôi đi."

"Dư Dư, lại đây." Mẫn Tu làm ngơ: "Đừng bắt anh nổi gi/ận."

Hắn không đeo máy trợ thính tôi tặng, tôi nói gì hắn cũng không nghe thấy.

Như lúc tôi giẫm nát máy trợ thính của hắn, bắt hắn lựa chọn làm chó của tôi.

Nhưng tôi thì không có lựa chọn.

Vài ngày sau, tôi theo Mẫn Tu ra ngoài.

Trong khoảng thời gian này, mọi thứ dường như không đổi, như thể hắn vẫn là con chó của tôi, chưa từng phản nghịch chủ nhân.

Hắn vẫn nấu món tôi thích ăn, vẫn đắp chăn cho tôi lúc nửa đêm, vẫn nghe lệnh tôi mà phát ra pheromone an ủi.

Nhưng mọi thứ đều đã thay đổi.

Mẫn Tu lên giường tôi, khiến tôi tỉnh dậy trong vòng tay hắn, toàn thân thấm đẫm pheromone của Enigma.

"Dư Dư, đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa."

"Hậu quả sẽ không như em mong muốn đâu."

Tôi nghe rõ lời đe dọa.

Chỉ một lần đ/á/nh dấu tạm thời đã khiến tôi phụ thuộc sâu sắc vào pheromone của Enigma.

Cái giá phải trả nếu dám bỏ trốn lần sau là đ/á/nh dấu hoàn toàn, đương nhiên tôi không thể chịu nổi.

"Anh Mẫn khiến tôi sung sướng thế này, sao tôi có thể nghĩ đến chuyện bỏ trốn chứ."

Suốt thời gian qua, để tránh bị hành hạ, tôi đã quen miệng nói đủ thứ lời dễ nghe.

Mẫn Tu hôn xuống: "Ngoan."

Lúc này tôi mới biết Mẫn Tu vốn có công việc nghiêm túc, quy mô công ty không nhỏ.

Nhìn công ty có chút quen mắt.

Suốt đường đi, mọi người đều gọi Mẫn Tu là "thiếu gia", tôi không thể phân tích được thân phận thật sự của hắn.

Khi theo trợ lý vào phòng họp, tôi lập tức quay đầu chạy trốn qua lối thoát hiểm.

Đùa à, không chạy thì đợi bị hành hạ đến ch*t sao?

Trong người không một xu dính túi, điện thoại lại hỏng, xe thì đậu ở biệt thự cũ của nhà họ Lăng, đành phải gọi mẹ ra trả tiền vậy.

"Khốn nạn thật! Ai không biết còn tưởng mình là thằng ăn mày lần đầu xuống phố."

Mùi pheromone trên người đã bị th/uốc khử trùng tôi xịt đi/ên cuồ/ng kìm hãm, mẹ không phát hiện vết cắn trên tuyến thể của tôi, chỉ nghĩ tôi cố tình làm bẩn bản thân để chạy trốn hôn sự.

"Nếu thực sự không muốn kết hôn, bố mẹ cũng không ép con, hay là chuyện này..."

"Con kết hôn!" Tôi như bám được vào phao c/ứu sinh: "Con đồng ý kết hôn, ngay lập tức, càng sớm càng tốt!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm