Tôi không nhìn Giang Đình Chu nữa.
Bữa cơm ấy ăn rất chậm.
Khi Chu Hàn nói chuyện, tôi đáp lại một hai câu.
Chu Hàn hỏi tôi lần sau có thể đi xem triển lãm không, tôi nói được.
Khi hai chữ đó bật ra, phía sau truyền đến một tiếng động rất khẽ.
Ly thủy tinh chạm xuống mặt bàn.
Tôi không quay đầu.
Mãi đến khi bữa ăn kết thúc, Chu Hàn đứng dậy.
Cậu ta rất lịch sự vươn tay.
“Thẩm tổng, vậy lần sau gặp.”
Tôi nhìn bàn tay ấy.
Thật ra chỉ cần bắt tay một cái.
Chỉ cần bắt tay thôi.
Để tôi tự biết, Giang Đình Chu không phải là duy nhất.
Tôi vừa nhấc tay, phía sau bỗng vang lên tiếng ghế kéo ra.
Giang Đình Chu đi tới.
Anh dừng bên cạnh tôi, không nhìn Chu Hàn, chỉ cúi đầu nhìn tay tôi.
“Thẩm Tử Việt.”
Đầu ngón tay tôi cứng lại.
Chu Hàn nhìn anh, rồi lại nhìn tôi.
Giọng Giang Đình Chu rất nhẹ.
“Tôi đ/au dạ dày.”
Tôi đột nhiên ngẩng mắt.
Trên mặt anh không có biểu cảm gì, chỉ có sắc môi trắng bệch đến đ/áng s/ợ.
Tôi theo bản năng vươn tay đỡ anh.
Tay vươn được một nửa, lại dừng lại.
Không thể chạm.
Giang Đình Chu cúi đầu nhìn bàn tay dừng giữa không trung của tôi, khóe mắt chậm rãi đỏ lên.
Anh cười một tiếng.
“Thẩm Tử Việt.”
Lồng ng/ực tôi bị nghẹn đến đ/au.
Chu Hàn thu tay lại, dịu dàng nói:
“Thẩm tổng, xem ra hôm nay anh có việc rồi. Chúng ta hẹn lần sau.”
Giang Đình Chu cuối cùng cũng nhìn về phía cậu ta.
Sau khi Chu Hàn rời đi, ngoài nhà hàng chỉ còn lại tôi và Giang Đình Chu.
Tôi hỏi:
“Có mang th/uốc không?”
Anh không trả lời đúng câu hỏi.
“Cậu muốn hẹn lần sau với cậu ta?”
Tôi nhìn anh.
“Giang Đình Chu, chúng ta đã nói sẽ tách ra.”
“Ai nói với cậu?”
Anh bước lên trước một bước.
Tôi lùi lại.
Sắc mặt anh trong nháy mắt trở nên rất khó coi.
Cổ họng tôi chát đắng.
“Có cần tôi gọi người đưa anh về không?”
Giang Đình Chu nhìn chằm chằm tôi.
Bỗng anh vươn tay, nắm lấy cà vạt của tôi.
Môi răng gần như sắp chạm vào nhau.
Hơi thở của anh gần như làm cả người tôi mê muội.
Anh áp sát tôi, giọng ép xuống rất thấp.
“Thẩm Tử Việt, trước đây cậu không như thế này.”
Tôi nói:
“Trước đây tôi đã làm anh tổn thương.”
“Tôi từng nói tôi đ/au chưa?”
Tôi sững lại.
Đuôi mắt Giang Đình Chu càng đỏ hơn.
Anh hỏi từng chữ một:
“Tôi từng nói tôi không thích chưa?”
Bình luận lập tức im bặt.
Ngay cả không khí cũng như dừng lại.
Tôi nhìn anh, tim đ/ập từng nhịp đ/au nhói.
“Giang Đình Chu, đừng nói lời gi/ận dỗi.”
Anh buông tôi ra.
“Quả nhiên cậu chẳng hiểu gì cả.”
08
Sau tối hôm đó, Giang Đình Chu không quay về biệt thự nữa.
Quản gia nói anh mang vài bộ quần áo đi.
Bên công ty cũng nói, Giang tổng đã ở phòng nghỉ liên tục ba ngày.
Ngày thứ tư, Chu Hàn nhắn tin cho tôi, hỏi thời gian đi xem triển lãm.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.
Cuối cùng trả lời một chữ:
“Sao cũng được.”
Ngày đi xem triển lãm, Chu Hàn lái xe đến đón tôi.
Tôi vừa ngồi vào ghế phụ, điện thoại đã vang lên.
Là Giang Đình Chu gửi tới.
Một bức ảnh.
Trong ảnh là phòng làm việc ở biệt thự của tôi.
Trên bàn đặt cây bút máy tôi thường dùng.
Bên cạnh còn có một chiếc khuy măng sét cũ.
Chiếc khuy măng sét đó tôi đã tìm rất lâu.
Ba tháng trước bị mất.
Tôi tưởng rơi ở công ty.
Bây giờ nó xuất hiện trong tay Giang Đình Chu.
Tôi gõ chữ:
【Anh ở biệt thự?】
Giang Đình Chu không trả lời.
Bức ảnh thứ hai nhanh chóng gửi tới.
Là cửa tầng hầm.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó, đầu ngón tay từng chút lạnh đi.
Tầng hầm biệt thự vốn là hầm rư/ợu.
Sau này tôi đổi thành phòng chứa đồ.
Sau đó nữa, khi Giang Đình Chu bị tôi nh/ốt trong biệt thự, tôi dọn trống bên trong, lắp camera và khóa cửa.
Tôi chưa từng dùng.