Thiếu Gia Thật Giả

Chương 10

04/04/2024 14:35

10.

Gần đây công ty rất nhiều việc, rất nhiều khi bận bịu đến mười một mười hai giờ tối mới có thể trở về nghỉ ngơi.

Người ở khu làm việc đã đi hết, chỉ còn lại tôi và Tô Miên, sau khi kiểm tra và tắt các thiết bị điện, chúng tôi dắt tay nhau đi xuống lầu.

"Bảo bối, hôm nay anh lái xe tới, chúng ta lái về đi."

"Được, đúng lúc em không muốn cử động."

Tôi cảm nhận nhiệt độ bàn tay Tô Miên truyền tới, trong lòng vừa ấm áp vừa hạnh phúc.

Tô Miên ngồi lên chỗ lái xe, tôi vừa định mở cửa xe ngồi vào, Tô Miên đột nhiên mở miệng.

"Bảo bối, ở cốp sau có vài thứ, em cầm giúp anh ra ngoài một chút."

"Cái gì vậy?"

"Em mở ra trước đi, có hơi nhiều, lát nữa anh nói cho em."

Tôi ngáp một cái, buồn ngủ mở cốp sau ra.

Sau đó cốp sau đột nhiên sáng lên ánh đèn màu vàng ấm áp, đồ vật bên trong đ/ập vào mắt tôi.

Một chiếc bánh ngọt chocolate rất tinh xảo mà tôi thường xuyên ăn.

Một bó hoa kết hợp giữa những tờ 100 dollars và hoa hồng.

Một mô hình nhân vật đã được thêm vào giỏ hàng rất lâu nhưng chưa m/ua.

Một bộ đồ chơi Lego mà tôi muốn m/ua từ lâu nhưng lại bị lỡ thời cơ chưa m/ua được.

Một con chó nhỏ đang gào khóc hoảng lo/ạn...

Có thật nhiều thứ đều là tôi thuận miệng nhắc tới, vậy mà Tô Miên ghi nhớ không sót một thứ.

Có thứ là nói từ đầu năm, nhưng hắn lại nhớ lâu như vậy.

Trong mắt tôi đã có chút mông lung, cảm giác cánh mũi cay cay, tôi theo bản năng tìm Tô Miên, chẳng biết hắn đã đứng ở bên cạnh tôi từ lúc nào, trên mặt hắn mang theo ý cười.

"Bảo bối, sinh nhật không nên khóc nhè."

Tôi yếu ớt phản bác, "Không có."

Tô Miên cười một tiếng, đột nhiên quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi ra một hộp nhung nhỏ màu xanh da trời, sau đó mở ra, bên trong là một đôi nhẫn có hoa văn tinh xảo.

"Tô Bách tiên sinh, sinh nhật vui vẻ, em có nguyện ý chấp nhận lời cầu hôn của Tô Miên trong ngày sinh nhật của em không?"

Tôi nháy mắt mấy cái, cố gắng kìm nén nước mắt trở về, nhưng thanh âm đã nhuốm đầy nức nở.

"Nguyện ý... Nguyện ý."

Tôi đưa tay ra, Tô Miên mặt đầy thành kính đeo chiếc nhẫn cho tôi.

"Như vậy, Tô Bách tiên sinh, em có thể đeo nhẫn cho chồng của em được không?"

"Có thể."

Có lẽ là quá hạnh phúc, tay tôi không ngừng r/un r/ẩy, run r/un r/ẩy rẩy nửa ngày mới đeo xong nhẫn cho Tô Miên.

Cảm giác thật giống như một giấc mộng, nhưng đây chính là hiện thực.

"Tô Miên, ôm em đi."

Tô Miên ôm tôi vào lòng, tôi cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Tô Miên, nhẹ ngửi mùi hương duy nhất thuộc về Tô Miên, khóc không thành tiếng, Tô Miên vỗ nhẹ lưng của tôi, "Bảo bối, đừng khóc mà."

"Anh... Anh biết cái gì... Đây là nước mắt hạnh phúc... Mới không phải khóc đâu… Hu hu hu."

"Được được được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0