9.
Sau một ngày vất vả, bữa tối cuối cùng cũng đã đâu vào đấy.
Trên bàn ăn, Tạ Thanh Đường ăn mà mắt đỏ hoe: "Ôi, ngày xưa bà nội em còn sống cũng hay làm món gà hầm nấm này, trên nồi còn úp mấy cái bánh bao nữa."
Tạ Thanh Đường là người Đông Bắc, mà bà tôi cũng là người Đông Bắc lấy chồng về thôn Đào Hoa, nhưng hai ông bà không có con cái. Ông tôi mất sớm khi mới hơn 40 tuổi, được ch/ôn cất trên núi Đào Hoa. Thật tình cờ, năm đó bà tôi nhặt được tôi ngay bên m/ộ ông. Bà nói rằng có lẽ tôi là do ông gửi đến để bầu bạn với bà, nếu không thì bà đã theo ông rồi.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tạ Thanh Đường, tôi an ủi cô ấy: "Nếu cậu thích thì sau này thường xuyên đến chơi nhé."
Tôi hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường trong câu nói này, nhưng cư dân mạng lại bắt đầu soi mói từng chi tiết nhỏ.
[Tại sao Tưởng Đào Đào lại thân quen như vậy nhỉ?]
[Mọi người có thấy cô ấy từ khi vào thôn thì thoải mái hẳn không? Cứ như về nhà vậy. Hơn nữa cô ấy biết chính x/á/c một số thứ ở đâu, điều này rất đáng ngờ!]
[Chương trình này có phải là kịch bản do tư bản dựng lên để lăng xê Tưởng Đào Đào không? Mọi người có thấy lượng người hâm m/ộ qua đường của cô ấy tăng lên rồi không?]
[Lầu trên tinh ý đấy, cả Ảnh đế Ảnh hậu cũng lôi tới làm nền cho cô ta, nếu không phải là con nhà giàu thứ thiệt, nhà có chút của ăn của để, thì phải ngủ với mấy ông chủ mới có hiệu quả này chứ?]
[Dù sao thì tôi không tin Tưởng Đào Đào nhà giàu, tiểu thư nhà giàu nào lại quen thuộc với làng quê như thế? Chỉ có một khả năng, cô ta được các ông chủ bao nuôi!]
Tối hôm đó, dư luận về tôi lại thay đổi đột ngột.
#Chương trình riêng để Tưởng Đào Đào thăng tiến!
#Ảnh đế Ảnh hậu làm nền cho Tưởng Đào Đào!
#Tưởng Đào Đào đã ngủ với mấy người đàn ông!
Một loạt từ khóa leo lên top trending, lan truyền với tốc độ chóng mặt, suýt chút nữa tôi bị b/ạo l/ực mạng. Cả mạng xã hội đều nghi ngờ liệu chương trình này có phải được tạo ra để dọn đường cho tôi hay không.
Độ nóng của chương trình tăng thêm vài bậc, đạo diễn cười tít mắt. Ông ta không thể tin được khi chương trình chính thức lên sóng sẽ có bao nhiêu lượt xem. Bất kể Tưởng Đào Đào có thân phận gì, từ giờ phút này, cô ấy chính là ngôi sao may mắn của ông ta, là cơ hội đổi đời cực lớn của ông ta!
10.
Một tuần mới lại đến, chương trình đã ghi hình được nửa tháng.
Tổ chương trình giao nhiệm vụ mới. Chúng tôi phải bắt đầu ươm mầm cây ổi Phân gà.
Ổi Phân gà là đặc sản của thôn Đào Hoa, trong hàng chục thôn xóm lân cận, chỉ có ổi ở làng Đào Hoa là dẻo và ngọt nhất. Nhưng làng Đào Hoa lại nằm ở vị trí hẻo lánh nhất, trong thôn lại ít thanh niên trai tráng, mỗi năm ổi chỉ có thể b/án lại với giá thấp nhất cho thương lái, còn thương lái thì b/án ra với giá cực cao.
Trước tiên chúng tôi phải đi tìm phân để ủ. Sáu người sẽ chia đội đi tìm phân lợn, bò hoặc gà, rồi dùng xe cút kít chở về.
Tôi và Giang Tuyết Dung bốc thăm trúng phân lợn.
Khi tổ chương trình đưa chúng tôi đến chuồng lợn, mặt cô ta lộ rõ vẻ phản kháng, ra sức bịt mũi lại: “Không được rồi, thối quá! Tôi chịu không nổi!”
Tôi làm mẫu, xắn một xẻng sắt, nâng một xẻng phân lợn lên trước mặt cô ta: "Yên tâm, dùng cái này sẽ không bị dính vào người đâu."
Nào ngờ cô ta hét toáng lên, nhảy vọt ra xa, nhưng lại đúng lúc giẫm phải phân lợn trên đất, trượt chân ngã.
“Á á á á! Oẹ! Tôi bẩn rồi! Tôi bẩn rồi!” Giang Tuyết Dung ngã bệt xuống đống phân lợn lỏng. Cô ta vội vàng bò dậy rồi chạy ra ngoài.
Phòng livestream hoàn toàn ngơ ngác.
[Trời đất ơi, thảm quá!]
[Hahahahaha! Xin lỗi nhưng mà buồn cười quá! Xin hãy tha thứ cho sự bất lịch sự của tôi.]
[Tôi thừa nhận phân lợn rất gh/ê, nhưng Giang Tuyết Dung có cần phải khoa trương vậy không? Không phải còn bảo từng đi dạy học ở nông thôn sao? Cô ta chưa từng thấy phân lợn à?]
[Lộ tẩy rồi, từ khi chương trình bắt đầu đến giờ, cô ta không hề có cảm giác từng sống ở nông thôn. Ngược lại, Tưởng Đào Đào cứ như lớn lên ở thôn vậy.]
[Nhưng nhìn khuôn mặt và khí chất của cô ấy, rõ ràng là một tiểu thư được nuông chiều, khó mà tưởng tượng cô ấy sẽ làm việc đồng áng, cũng chẳng trách ban đầu cô ấy lại bị m/ắng thảm đến thế.]
Đúng lúc tôi chuẩn bị xắn tay áo lên xúc phân lợn, từ phía bờ sông gần đó vang lên mấy tiếng hét thất thanh.
Dạo gần đây trời mưa liên tục, nước sông đã dâng lên khá nhiều. Sắc mặt tôi thay đổi, vội vứt đồ lại tại chỗ rồi chạy ra.
11.
Giang Tuyết Dung bị ngã xuống nước.
Người quay phim đi cùng cô là một cô gái, không biết bơi, sợ hãi đứng trên bờ gào thét. Mấy người dân vừa chạy tới cũng đang tìm cách dùng cành cây để kéo Giang Tuyết Dung đang trôi ra giữa sông về. Các bác trai, bác gái ở đó đều có tuổi, lại không biết bơi, chỉ biết sốt ruột đứng nhìn.
Giang Tuyết Dung mặt tái mét, liên tục sặc nước, miệng lầm bầm kêu c/ứu. Phòng livestream lập tức náo lo/ạn.
[Trời ơi, không phải sẽ có án mạng chứ? Sợ quá, mau tìm người đến c/ứu đi!]
[Đó cũng là do cô ta đáng đời, trên bờ đã ghi nước sâu cấm xuống mà vẫn lao xuống, quay phim ngăn cản cũng không nghe, trách ai được?]
[Lầu trên lúc này đừng nói lời mỉa mai nữa, tính mạng con người là quan trọng, Giang Tuyết Dung sắp hết sức rồi...]
Tôi nhanh chóng cởi giày, tất và áo khoác ra, dội một chút nước sông lên người để quen, sau đó kéo ống nước trên bờ lại buộc vào người rồi để người dân giữ ch/ặt. Tôi nhảy xuống, hét lớn với cô ta: "Bình tĩnh, không muốn c.h.ế.t thì đừng giãy giụa!"
Tôi nhanh chóng bơi tới, chỉ vài ba động tác đã kéo Giang Tuyết Dung đang kiệt sức trở lại bờ, toàn bộ quá trình diễn ra dứt khoát.
Lên bờ, Giang Tuyết Dung ôm ch/ặt lấy tôi, khóc nức nở. Tôi thở phào nhẹ nhõm, đợi cô ta bình tĩnh lại thì không chút thương tiếc đẩy ra, chê bai: "Đừng có chạm vào tôi, người cô toàn mùi phân lợn thối."
Cô ta khóc to hơn, tay ôm tôi ch/ặt hơn: "Huhu, tôi đã thế này rồi mà cậu còn nói tôi!"
...
Giang Tuyết Dung được nhân viên chạy đến bế vào nhà bà tôi. Mặt bà tôi trắng bệch vì sợ, nhìn tôi từ trên xuống dưới, chỉ đến khi x/á/c nhận tôi không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm. Bà vừa gi/ận vừa lo, vỗ vào tôi: "Cháu muốn dọa c.h.ế.t bà nội của cháu hay sao?"
Tôi vội ôm lấy bà: "Ôi bà ơi, cháu xuống nước thì bà lo gì chứ, bà quên rồi sao, ngày xưa bà giặt đồ ở sông suốt, cháu lớn lên ngâm mình trong nước sông đấy!"
Hết cảnh này đến cảnh khác, cư dân mạng xem mà ngớ người. Bình luận im lặng một lúc lâu mới xuất hiện.
[Không, bây giờ tôi hơi không hiểu gì rồi.]
[Chị Đào quả thật là có "qu/an h/ệ" à? Cô ấy thực sự lớn lên ở cái thôn này! Nếu là vậy thì mọi thứ đều có lý.]
[Quá đ/áng s/ợ, trên mạng còn đang đoán Tưởng Đào Đào đã ngủ với mấy người đàn ông mới có nhiều người nâng đỡ như vậy, hóa ra chị Đào là người bản địa! Kẻ buông lời đ/ộc á/c bị vả mặt chưa! Chị tôi thật siêu ngầu và cá tính!]
[Trời ơi cô ấy giỏi quá, dù biết bơi từ nhỏ, nhưng Giang Tuyết Dung cứ nhắm vào cô ấy, thế mà cô ấy không hề nghĩ ngợi mà nhảy xuống c/ứu người, thật khiến tôi cảm động muốn khóc!]
Thế là, sau hơn nửa tháng, tôi lại oanh oanh liệt liệt lên hot search.
[Chị Đào ngầu như thế này, đừng nói là người qua đường, ngay cả Giang Tuyết Dung cũng phải yêu rồi.]
[Huhu, da trắng, mặt xinh, chân dài, biết lái máy kéo, biết làm nông, có thể bế một người đàn ông trưởng thành bằng một tay, lại còn tốt bụng không th/ù dai. Chị ơi, giới tính đừng gò bó quá, chị xem em có được không?]
[Một cô em gái toàn năng thế này, tôi theo fan!]