Tôi không cố níu kéo nữa, quay người hướng về phía khoa cấp c/ứu.
Nếu bọn họ thật sự đang theo dõi tôi, ắt sẽ để lại dấu vết.
Vừa đến góc hành lang, tôi đã nghe thấy một trận xôn xao.
Có người hét lên: "Giữ ch/ặt cô ta lại! Đừng để cô ta chạy!"
Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn.
Giữa hành lang, chiếc xe lăn bị đẩy nghiêng đi, một người phụ nữ đang bị hai người ghì ch/ặt trên đó.
Tóc cô ta c/ắt c/ụt sát da đầu, trên người mặc chiếc áo bệ/nh nhân rộng thùng thình, ống tay cuộn lên mấy lớp.
Cô ta đang giãy giụa.
Không phải thứ giãy giụa vô định.
Mà là sự phản kháng có chủ đích, đầy sức mạnh.
Tôi bước lên một bước.
Đột nhiên cô ta ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra.
Là cô ấy.
Người phụ nữ trong chuồng lợn.
Đôi mắt cô ấy vẫn như thế.
Tỉnh táo.
Thậm chí, còn sáng hơn hôm qua.
Cô ấy cũng nhận ra tôi.
Khoảnh khắc đó, như có ngọn lửa bùng ch/áy trong người cô, cả người bật đứng dậy, chiếc xe lăn lật nghiêng theo.
Hai người giữ cô ấy không kịp phản ứng, cô ấy đã gi/ật thoát một tay.
Ngay tích tắc sau, cô ấy lao về phía tôi.
Tốc độ nhanh khó tin với một người bị giam cầm nhiều năm đến thế.
Cô ấy chộp lấy cánh tay tôi.
Lực mạnh khủng khiếp.
"Tôi tên Khương Hà Ngưng!" Giọng cô ấy rành rọt, từng chữ như đóng đinh xuống đất, "Tôi là sinh viên khoa Văn, khóa 1998 trường Đại học Sư phạm S!"
Mọi người xung quanh sững sờ.
Cô ấy không dừng lại.
"Bố tôi tên Khương Chí Viễn, mẹ tôi tên Lâm Tốc Cầm, nhà ở số 17 đường Văn Hóa, khu Nam thành phố S!" Cô ấy nói một mạch, hơi thở gấp gáp nhưng không hề lo/ạn, "Giáo viên chủ nhiệm của tôi là Chu Văn Bác, anh có thể kiểm tra!"
Ngón tay cô ấy siết ch/ặt lấy tôi, móng tay gần như cắm vào da thịt.
"Xin anh." Giọng cô ấy đột nhiên trầm xuống, "Gọi giúp tôi một cuộc điện thoại."
Lúc ấy, tôi không do dự.
Tôi nắm ngược cổ tay cô ấy, "Cô bình tĩnh, tôi sẽ——"
Lời chưa dứt, những người phía sau đã xông tới lôi cô ấy về phía sau.
"Cô ấy lên cơn rồi!" Một người đàn ông hét lên, "Khoa t/âm th/ần, đưa đi ngay!"
Tôi đứng nguyên tại chỗ, tay không buông ra.
"Tôi là luật sư đại diện của cô ấy." Tôi nói, "Các anh không thể tùy tiện đưa cô ấy đi."
Hai người kia sững lại.
Một người liếc nhìn tôi, "Cô ấy có giấy chẩn đoán."
"Đưa đây." Tôi nói.
Họ nhìn nhau, một người rút ra tờ giấy.
Tôi đón lấy.
T/âm th/ần phân liệt.
Đề nghị điều trị nội trú.
Đọc xong, tôi đưa lại tờ giấy, "Ai chẩn đoán?"
"Trưởng khoa chúng tôi." Anh ta đáp.
"Tôi yêu cầu gặp ông ấy." Tôi nói.
Trong văn phòng khoa t/âm th/ần, không khí ngột ngạt hơn bên ngoài.
Vị bác sĩ là một người đàn ông ngoài bốn mươi, đeo kính, dáng vẻ rất thư sinh.
Nghe xong ý kiến của tôi, anh ta đẩy cặp kính lên, "Tình trạng cô ấy rất điển hình, ảo giác, hoang tưởng, rối lo/ạn nhận thức bản thân..."
"Anh đã kiểm tra những thông tin cô ấy cung cấp chưa?" Tôi hỏi.
Anh ta ngớ người, "Thông tin gì?”