Án Mạng Được Tiên Đoán

Chương 17

14/03/2026 11:09

"Anh không làm gì sai, anh chạy cái gì?"

Cách đó không xa, Tiểu Tư đang đ/è nghiến một người đàn ông, lên tiếng dạy dỗ.

"Cảnh sát ơi, anh đuổi theo tôi, tôi đương nhiên là phải chạy rồi."

"Tôi chỉ là một phóng viên, tôi chạy theo chút tin tức thì có gì sai, huống hồ, tôi cũng có chụp được cái gì đâu."

Người đó đáng thương nói, Tiểu Tư đưa thẻ nhà báo của anh ta cho Trương Hoài Ninh, anh ta liếc nhìn hai cái rồi hỏi: "Anh theo dõi tôi, là muốn chụp tin tức gì?"

"Vụ án này gần đây hot như vậy, ai đăng tin là người đó nổi thôi."

====================

Chương 11:

"Tôi là cảnh sát, nếu anh viết bậy bạ sẽ phải đi tù đấy."

"Tôi đổi nhân vật chính thành cô gái này là được chứ gì? Thật thật giả giả, giả giả thật thật, đ/ộc giả chỉ xem thứ họ muốn xem, ai mà thèm quan tâm thật giả chứ?"

Trương Hoài Ninh giơ thẻ của anh ta lên, nói: "Lúc anh nhận cái thẻ này, anh cũng nghĩ như vậy sao? 'Khắc ghi sứ mệnh, không quên tâm ban đầu', tôn trọng đạo đức nghề nghiệp, chính là tôn trọng chính mình, tự mình nghĩ cho kỹ đi!"

Trương Hoài Ninh trả lại thẻ cho người đó: "Anh đi đi, ngòi bút cũng là đ/ao, dùng con chữ gi*t người cũng là gi*t người."

Người đó co giò chạy mất, Trương Hoài Ninh nặng nề thở dài một hơi: "Vụ án lớn như vậy, sao không có chút tác dụng cảnh tỉnh người đời nào hết vậy?"

"Nỗi đ/au của thế gian vốn không tương thông, nỗi đ/au khổ mà bản thân không tự mình trải qua, thì làm sao có tác dụng cảnh tỉnh được chứ?"

Trong lòng tôi vốn dĩ còn có chút áy náy, nhưng giờ phút này, đã tan biến sạch sành sanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm