Giọng nói đột ngột dừng lại. Thẩm Vọng theo đà cúi đầu, như đang nhìn tôi.
Bạn bè của anh liên tục cảm thán: "Ngọt quá đi, không ngờ cậu cũng có mặt này đấy."
Nhưng họ đâu biết, tôi đã toát mồ hôi lạnh từ lúc nào.
Tại sao anh lại nhìn tôi?
Có phải anh đã phát hiện dữ liệu sai lệch rồi không?
Giờ anh đang nghĩ gì? Định phá nát cái Cục Quản lý không đáng tin cậy kia à?
Nói trước nhé, phá Cục Quản lý thì được, nhưng đừng phá tôi.
Trong lúc tôi đang miên man suy nghĩ, bữa tiệc chính thức bắt đầu. Chủ tiệc bước lên sân khấu phát biểu.
"Hôm nay mời mọi người đến đây, tôi có một việc vô cùng quan trọng muốn thông báo."
Cha của Thẩm Vọng trịnh trọng lên tiếng: "Vợ tôi mất sớm, trước khi gả cho tôi, bà ấy đã có một người con trai. Sau khi bà ấy đi, đứa trẻ đó trở thành trẻ mồ côi. Tôi đã để nó sống trong nhà chúng tôi, lớn lên cùng Thẩm Vọng.
"Bao nhiêu năm trôi qua, chúng tôi tình như cha con.
"Hôm nay, tôi chính thức tuyên bố, nó chính là một thành viên thực thụ của gia tộc Ân chúng tôi!"
Hiện trường im phăng phắc.
Chiến tích của ông cụ thời trẻ đến nay vẫn là một huyền thoại trong giới thú nhân.
Sinh ra trong gia tộc sói vương giàu có, lại nắm giữ quyền cao chức trọng, vậy mà lại phải lòng một góa phụ nhân loại có con riêng. Ông cụ mặc kệ mọi sự phản đối, kiên quyết rước góa phụ vào cửa.
Giờ đây, lại còn muốn nhận con của góa phụ đó và người chồng trước làm con trai mình.
Ông ấy đi/ên rồi sao?
Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ mặt như vậy. Chỉ có Thẩm Vọng là như thể đã biết trước quyết định này từ lâu.
Tôi khẽ hỏi anh: "Anh không bài xích sao?"
"Bài xích cái gì?"
"Đó là một nhân loại, nhưng lại sắp trở thành anh trai của anh."
"Mẹ tôi cũng là nhân loại, em cũng là nhân loại."
Anh trả lời một cách thản nhiên, điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Ông cụ vẫn như năm xưa, mặc kệ sự phản đối của bất kỳ ai, nói: "Đến đây, Nam Tinh, qua đây để mọi người làm quen nào."
Nghe thấy cái tên này, đại n/ão tôi như trống rỗng một lúc. Không khí xung quanh dường như thay đổi một cách vô hình.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đó.
Ôn Nam Tinh.
Người tương thích 100% thực sự của tôi.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh xuyên qua đám đông, vừa vặn rơi trên người tôi. Khoảnh khắc đối diện, trái tim tôi co thắt dữ dội. Tế bào toàn thân như đang gào thét, muốn nuốt chửng người này.
Nhưng, cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi.
Bởi vì tôi là nhân loại.
Không phải loài thú nhân có d/ục v/ọng sinh sản trên hết thảy.
Ưu thế của nhân loại nằm ở chỗ, chúng tôi có thể kiểm soát d/ục v/ọng của mình.
Ôn Nam Tinh nhìn bàn tay tôi đang khoác lên tay Thẩm Vọng, sắc mặt vẫn bình thường. Giống như tôi, anh ấy có thể kiểm soát mọi thứ thật tốt.
Ông dẫn Ôn Nam Tinh đi chào hỏi khắp nơi, rất nhanh đã đến chỗ chúng tôi.
Ôn Nam Tinh chào Thẩm Vọng trước: "Ba năm không gặp, hình như cậu lại cao lên rồi? Đã được 1 mét 9 chưa?"
"Suýt chút nữa, 1 mét 89. Anh thì 3 năm nay bế quan nghiên c/ứu học thuật, cũng chẳng biết về nhà xem thế nào."
"Chẳng phải tôi đã về rồi đây sao?" Ánh mắt Ôn Nam Tinh tự nhiên chuyển sang tôi: "Vị này là?"
"Tiêu Hải Nhược, bạn đời của tôi. Lúc làm đám cưới gọi anh đến, anh bận quá không có thời gian."
"Lỗi của tôi, lát nữa tôi tự ph/ạt ba chén."
"Được, anh đã nói thế thì hôm nay tôi sẽ uống cùng anh một trận."
"Em dâu sẽ không phiền chứ?"
Ôn Nam Tinh nhìn tôi đầy ẩn ý. Tôi vội vàng xua tay: "Hai người cứ uống, không cần để ý đến tôi."
Rư/ợu qua ba tuần. Mùi hương cơ thể thoang thoảng trên người Ôn Nam Tinh được cồn kí/ch th/ích, cứ thế chui vào tận xươ/ng tủy tôi. Tôi lấy cớ đi vệ sinh, ra ngoài hít thở không khí.
Không khí trong lành tràn vào phổi, cuối cùng cũng xua tan chút mê lo/ạn đó.
Sau khi ngồi tĩnh tâm một lát, phía sau bỗng vang lên tiếng nói.
"Tiêu Hải Nhược, tôi có thể gọi em như vậy không?"
Là Ôn Nam Tinh. Anh ấy rất có chừng mực, đứng cách tôi 3 mét.
"Tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao người tương thích với tôi cứ chần chừ không liên lạc, hôm nay gặp em, tôi mới hiểu ra."
Tôi cười gượng: "Cục Quản lý trước đó đã nhầm dữ liệu của tôi, tôi cứ tưởng tôi và Thẩm Vọng là 100%..."
"Hiểu rồi, họ đâu phải lần đầu sai sót."
"Nhưng Thẩm Vọng bây giờ vẫn chưa biết... đừng nói với anh ấy vội."
"Cậu ấy chưa biết?" Ôn Nam Tinh ngạc nhiên nhướng mày.
Tôi thừa nhận, nếu ở thế giới cũ, Ôn Nam Tinh chắc chắn là hình mẫu lý tưởng của tôi. Cao g/ầy, thẳng tắp, diện mạo thanh tú, lại còn có bộ n/ão thông minh. Hoàn toàn rơi đúng vào gu thẩm mỹ của tôi.
"Phía Cục Quản lý đang đ/au đầu không biết phải thông báo với anh ấy thế nào."
"Hiệu suất thật sự quá kém." Ôn Nam Tinh lạnh lùng chê bai: "Nhìn là biết chưa từng bị chủ nghĩa tư bản vùi dập rồi."
"Đúng vậy, nếu tôi là sếp của họ, tôi đã bắt họ làm 996 rồi."
"Với hiệu suất này của họ, 007 cũng c/ứu không nổi đâu."
"Đợi đã..."
Tôi gi/ật mình nhảy dựng lên. Cùng lúc đó, Ôn Nam Tinh cũng phản ứng lại, kinh ngạc nhìn tôi.
"Cậu cũng là người xuyên không?!"