Kế hoạch giải cứu hắc liên hoa

Chương 1

23/04/2026 21:12

1

Tôi xuyên sách rồi.

Vãi thật.

Vậy mà lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết có tên "Hoa khôi thuần khiết và nam thần bá đạo". Chỉ cần nhìn cái tên thôi cũng đủ biết đây là một tác phẩm Mary Sue kinh điển. Cuốn tiểu thuyết này luôn nằm chễm chệ trên bảng xếp, hàng năm đều giành được danh hiệu tiểu thuyết được thảo luận nhiều nhất, phần bình luận có đến hàng trăm nghìn bài chế nhạo.

Nội dung truyện đại khái là: nữ chính đáng thương trong sáng của trường Trung học Bạch Đạt, Nguyễn Miên Miên cùng nam chính xuất thân quý tộc, bá đạo ngầu lòi Lục Thừa Vũ, trải qua một loạt hiểu lầm, bị nữ phụ đ/ộc á/c Cố Thời Uyên châm ngòi ly gián, chen chân vào tình cảm, h/ãm h/ại, đe dọa...cùng các thể loại drama khác. Cuối cùng, cả hai đã hóa giải mọi khúc mắc và mặt dày mày dạn cùng nhau sống một cuộc đời bất chấp liêm sỉ.

Lúc vô tình nhấp vào, tôi chỉ định đọc thử vì tò mò, nhưng sau khi đọc được hơn mười chương, tôi cảm thấy buồn nôn đến mức ôm bồn cầu ói suốt đêm.

Đúng là quyển tiểu thuyết rác rưởi.

Tác giả này chắc chắn có th/ù với nữ chính. Viết nữ chính phải một mình giặt quần áo cho cả đội bóng rổ của nam chính, còn phải quỳ xuống lau nước bọt trên giày nam chính, thậm chí còn bị tình địch chặn trong nhà vệ sinh đ.ánh đ.ập, x.úc ph.ạm. Còn nam chính thì chỉ biết “xoa đầu”, “nhéo má”, “nhẹ giọng dỗ dành”.

Không nói tới cái khác, nhưng ai đời lại đặt tên nữ chính là Nguyễn Miên Miên chứ??? Nữ chính này cũng là một đóa bạch liên hoa, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc với chịu đựng, rồi lại chạy đến anh anh em em với nam chính.

Nhưng xuyên vào sách không phải là điều khiến tôi tuyệt vọng nhất.

Điều tuyệt vọng nhất chính là tôi xuyên thành nữ phụ á/c đ/ộc Cố Thời Uyên, người trùng tên trùng họ với tôi!!!

Nhân vật này không chuyện á/c nào không làm, vì tranh giành nam chính từ tay nữ chính mà chuốc th/uốc phá hoại danh tiết, truy đuổi, chặn đường, phá hủy căn nhà rá/ch nát duy nhất của nữ chính, còn dùng lời lẽ đe dọa nữ chính.

Thế này không phải là đầu óc có bệ/nh sao? Nữ phụ vừa có tiền vừa có sắc đẹp, muốn làm gì cũng được, tự dưng lại đ/âm đầu đi tranh giành cái tên nam chính gh/ê t/ởm đó.

Bình thường vận may trong việc rút thăm trúng thưởng của tôi rất tệ, tôi vẫn nhịn. Làm người, phải tự biết nhẫn nhịn.

Nhưng cái nhân vật tìm chếc thế này, cmm hệ thống, giờ tôi phải chơi kiểu gì đây!!

[Nhiệm vụ của cô là khiến nữ chính Nguyễn Miên Miên thay đổi kết cục ban đầu và có được hạnh phúc.]

Tôi đang ch/ửi thề.

"Kết cục ban đầu là Nguyễn Miên Miên cùng với nam chính ở bên nhau, thế chưa đủ hạnh phúc sao???"

Hệ thống không trả lời.

Ồ, có vẻ bạch liên hoa này sống không được hạnh phúc.

Nhưng việc này liên quan cái éo gì đến tôi?

Cái hệ thống vô nhân tính này mặc kệ lời phàn nàn của tôi, cương quyết đưa tôi vào trong sách.

Xong đời rồi.

Tôi nhìn bàn tay giơ cao của mình, rồi lại nhìn Nguyễn Miên Miên đang ôm một bên má sưng đỏ, đôi mắt cô ấy ngập nước, trông như sắp khóc đến nơi.

Vãi thật. Cô gái à, hãy nghe tôi giải thích, thực sự không phải do tôi đ.ánh đâu.

Tôi đờ người từ từ hạ tay xuống.

Ừm… Cái t/át này cũng khá mạnh đấy, tay tôi còn hơi đ/au đây.

Trong mắt người khác, biểu cảm của tôi rất khó đoán, ai nấy cũng đều tránh xa, sợ rước họa vào thân.

Đôi mắt Nguyễn Miên Miên đỏ hoe, chớp chớp mắt, nước mắt rơi xuống, r/un r/ẩy nói: "Bạn học Cố, cậu... cậu..."

Ừm, tôi vừa nhớ ra, tình tiết này vẫn còn đang ở phần đầu, nữ phụ tạm thời chưa làm gì quá đáng cả, còn c/ứu được, còn c/ứu được...

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi gõ gõ hệ thống, “Sao cậu không nói với tôi là nữ chính xinh đẹp thế này? Tôi cảm thấy có chút áy náy rồi đấy.”

Chỉ một chút thôi, không nhiều lắm. Thật sự không nhiều lắm...

“Cậu chỉ nói thay đổi kết cục, nhưng phải nói rõ hơn chứ! Nếu không thì sao tôi biết làm gì tiếp theo?”

Hệ thống giả chếc.

Tôi hít sâu một hơi. Có gì khó đâu!!! Haha, chỉ là một nhân vật quèn phải thay đổi kết cục của nữ chính trong truyện thôi mà.

Nguyễn Miên Miên nhìn tôi, thấy tôi trong vài giây ngắn ngủi đã thay đổi biểu cảm tận mấy lần, cô ấy sợ hãi lùi lại phía sau.

Tôi cố gắng nở một nụ cười, đưa tay ra đỡ cô ấy, “Hiểu lầm thôi! Đều là hiểu lầm cả, bạn học Nguyễn à! Cậu xem này, đều là lỗi của tôi!”

Nguyễn Miên Miên hoảng hốt tự mình đứng dậy, không muốn tôi đỡ, “Không...không cần đâu... Cảm ơn bạn học Cố.”

Hệ thống bất ngờ lên tiếng: [Tăng độ hảo cảm của cô ấy đi.]

“Bây giờ độ hảo cảm là bao nhiêu?”

[-100.]

...Tôi không làm nữa! Cậu muốn tìm ai thì tìm.

[Cô ở thế giới hiện thực đã chếc rồi, nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ hoàn toàn chếc đi.]

“?!Ai? Ai nói không làm?! Tôi đang rất tràn đầy nhiệt huyết đấy! Nhiệm vụ này, chỉ là chuyện nhỏ thôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành!”

Dưới ánh mắt h/oảng s/ợ của Nguyễn Miên Miên, tôi giơ tay, tự vả mình một cái thật mạnh.

Cả lớp im phăng phắc.

Ánh mắt mọi người đều như bị dọa sợ.

Hai đứa tùy tùng ngồi cạnh tôi lo lắng kêu lên, “Chị Cố?! Chị bị làm sao vậy? Không phải chị bảo sẽ dạy dỗ con nhỏ hạ tiện này sao? Ai cho nó cái lá gan dám quyến rũ thiếu gia Lục cơ chứ!!”

“Cái... cái gì mà hạ tiện!! Im miệng ngay! Từ nay về sau, Nguyễn Miên Miên chính là người được tôi, Cố Thời Uyên, bảo vệ. Ai dám b/ắt n/ạt cô ấy, tôi sẽ khiến người đó không sống nổi trong trường này!”

Nguyễn Miên Miên sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.

Mặt mọi người đều ngơ ngác như vừa gặp q/uỷ.

Tôi có chút không hài lòng, mọi người đây là có ý gì chứ.

“Nghe rõ hết chưa?!”

Do gia thế nhà họ Cố hiển hách, trong trường học Cố Thời Uyên luôn nói một là một, hai là hai, không ai dám cãi. Lúc này mọi người cũng không còn rảnh rỗi mà đứng đó ngạc nhiên nữa, tất cả đều rối rít gật đầu.

Nhìn Nguyễn Miên Miên vẫn giữ nguyên vẻ mặt kh/iếp s/ợ nãy giờ, tôi liền kéo cô ấy từ dưới đất lên, ôm vào lòng, “Chị em tốt, tôi sẽ che chở cho cậu, đừng sợ!”

A, thơm quá!!

“Hả? Ồ ồ... Hả??!!!”

“Hả cái gì mà hả? Mốt gặp chuyện gì cứ báo tên tôi, Cố Thời Uyên.”

Nguyễn Miên Miên trong sự bối rối tột độ đã chấp nhận sự thật này: Tiểu thư nhà họ Cố đã thay đổi rồi! Lại còn muốn làm chị em tốt với cô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Mưa hoa sương gió Chương 13
5 Tham Lam Chương 12
10 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tin Bình Luận Cốt Truyện, Tôi Xém Chút Mất Cả Chồng Lẫn Cáo Yêu

Chương 7
Sau khi nhặt được con cáo, đêm nào tôi cũng nằm mộng xuân. Chiếc đuôi cáo đỏ rực quấn chặt lấy vòng eo tôi, dụ dỗ tôi đặt tay lên cơ bụng của hắn. "Chị ơi, là tám múi, có thích không?" Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đỏ bừng mặt, không dám nhìn con cáo đang ngủ chung một chăn với mình. Lúc theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt. [Đồ cáo lẳng lơ, sống mấy nghìn năm rồi mà còn gọi cô gái hơn hai mươi tuổi là chị.] [Con cáo vừa ngốc vừa đần, đây không phải là nữ chính, đây là kẻ thù đã chia rẽ anh và nữ chính ở kiếp trước!] [Kiếp trước nữ phụ thỏ tinh được bé nữ chính tốt bụng cứu mạng, kết quả lại lấy oán báo ân, cướp đoạt thân xác của bé nữ chính để ở bên nam chính, sau khi bị nam chính phát hiện thì bị lăng trì đến chết, thật sự là hả hê lòng người!] [Nữ phụ độc ác cút ngay! Đừng tưởng mọc ra khuôn mặt giống hệt bé nữ chính thì có thể lừa gạt nam chính! Bé nữ chính của chúng ta sắp tìm đến rồi, đến lúc đó cứ chờ nhà tan cửa nát đi!] Tôi rùng mình một cái, theo bản năng siết chặt chiếc đuôi cáo đầy lông lá trong tay. Nhà tan cửa nát sao? Cầu còn không được ấy chứ!
Phiêu Lưu
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
295