Linh Hồn Rực Sáng

Chương 6 + 7

22/07/2024 10:12

6

Nhà tôi nằm trong khu biệt thự ở trung tâm thành phố, khi taxi đến cổng khu dân cư, tôi mới phát hiện tiền lẻ của mình chỉ có 30 đồng, không đủ tiền xe.

Chú lái xe thấy tôi là học sinh, rộng rãi xóa nốt mấy đồng lẻ.

Khi tôi chạy đến cửa nhà, tôi thấy cửa khóa kín, không vào được.

Tôi trèo qua vườn hoa, bò lên cửa sổ nhìn vào, thấy tất cả đồ đạc đều phủ một lớp vải, bao gồm ghế sofa, bàn ăn, và cả món đồ trang trí gấu lớn mà tôi yêu thích nhất.

Biệt thự rộng rãi không có một bóng người.

Bây giờ là khoảng 9 giờ sáng, lúc này đáng lẽ dì Trương đang dọn dẹp, dì Lý đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa trưa dinh dưỡng cho tôi.

Họ đã chuyển đi rồi, họ thật sự đã chuyển đi rồi!

Tôi ngồi trên bậc thềm trước cửa biệt thự, đầu óc trống rỗng.

Bố mẹ tôi đều là người nghiện công việc, từ nhỏ tôi đã được bảo mẫu chăm sóc, ngay cả khi đi họp phụ huynh cũng là bảo mẫu đi thay.

Cả năm tôi gặp bố mẹ chỉ vài lần rất ít ỏi, so với tôi, bố mẹ có lẽ quen thuộc với nhân viên dưới quyền mình hơn.

Điện thoại! Đúng rồi, tôi còn có thể gọi điện thoại!

Tôi phấn khởi bấm số điện thoại của bố mà tôi nhớ trong đầu.

"Số điện thoại quý khách vừa gọi không đúng..."

Số không đúng?

Tôi không tin, bấm lại lần nữa, vẫn là số không đúng.

Số điện thoại của tôi là số không đúng, số của bố cũng là số không đúng, số của mẹ thì tắt máy.

Còn ai, tôi còn có thể tìm ai?

7

Ông bà nội sống định cư ở Mỹ, quê mẹ tôi ở Bắc Kinh, hai người đều là con một nên trong thành phố này tôi không có người thân nào khác.

Tôi lo lắng bấm tay, không được, tôi nhất định phải tìm Lưu Thanh Thanh, không thể để cậu ấy lấy đi cuộc đời của tôi như vậy được.

Tôi tự đ/ấm vào đầu mình, ng/u ngốc quá, tôi còn có thể đi tìm Thẩm Bắc Thần!

Tôi và Thẩm Bắc Thần sống cùng khu, từ tiểu học đã học cùng lớp.

Có thể coi là thanh mai trúc mã.

Hồi nhỏ hai đứa thường chơi trò gia đình, thường đóng giả làm cô dâu chú rể, bố mẹ của Thẩm Bắc Thần rất thích tôi.

Mẹ của cậu ấy thường nửa đùa nửa thật với mẹ tôi rằng, nên để hai đứa đính hôn luôn.

Tôi đứng dậy lau nước mắt, nhanh chóng chạy đến nhà Thẩm Bắc Thần.

Nhà Thẩm Bắc Thần mở cửa, mấy người giúp việc đang bận rộn, nhìn thấy tôi họ tỏ ra rất ngạc nhiên.

"Cháu học sinh, cháu tìm ai?"

Một người phụ nữ trung niên đang lau ghế sofa bước đến, tay cầm khăn lau.

"Cháu...cháu tìm Thẩm Bắc Thần."

Nói xong tôi lại thấy mình ngốc nghếch.

Thẩm Bắc Thần giờ này đáng lẽ đang ở trường, tôi đến nhà cậu ấy làm gì.

"Cậu chủ Thẩm Bắc Thần tuần trước đã chuyển sang Mỹ học rồi, cháu là bạn học của cậu ấy à?"

Trời đất quay cuồ/ng, tôi ngồi phịch xuống đất, Thẩm Bắc Thần cũng sang Mỹ rồi?

"Cháu học sinh, cháu không sao chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm