4

Tôi cho rằng tôi và Tống Hạc Văn sẽ không có quá nhiều giao tiếp, ít nhất là trong thời gian sắp tới là không.

Bởi vì khoảng cách từ lúc tôi uống say lại qua một đoạn thời gian, rất khó nhìn thấy hắn, phảng phất lại nhớ tới trước kia.

Không giống nhau chính là, bắt đầu mùa đông, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Tôi bưng thức ăn cho mèo xuống lầu, vừa đi vừa gọi mèo ở các nơi trong tiểu khu.

Trong tiểu khu có một con mèo trắng lang thang, tôi rảnh rỗi sẽ đi thăm nó. Hiện tại thời tiết lạnh, tôi muốn mang nó về nuôi, hy vọng nó không bài xích giống như trước kia, ngoan ngoãn theo tôi về nhà.

Kêu meo meo một hồi lâu, mới nhìn thấy mèo đứng đợi dưới một thân cây, nó đang cúi đầu ăn đồ hộp cho mèo. Mà người ngồi xổm một bên nhìn nó ăn không phải ai khác, chính là Tống Hạc Văn.

Hắn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhìn đến chuyên tâm, thẳng đến nghe được tiếng bước chân của tôi, quay đầu mới phát hiện ra tôi.

Không ai trong chúng tôi nói chuyện.

Đợi mèo trắng ăn xong, Tống Hạc Văn đưa tay nhẹ giọng nói với mèo: “Miêu Miêu, theo anh về nhà được không?”

Chờ đã, tôi muốn mang nó về nhà mà!

Vì thế không cam lòng yếu thế, tôi cũng vươn tay nói: “Mimi, đi theo anh có được không?”

Tống Hạc Văn nghe được lời tôi nói, rất bất mãn nhìn về phía tôi.

“Làm gì, tôi cho nó ăn rất lâu rồi, nó không nhất định sẽ đi theo anh nha ~” Tôi cười nói.

Tống Hạc Văn không cho là đúng cười cười, quay đầu tiếp tục gọi mèo.

Tôi không phục đem thức ăn cho mèo đặt về phía mèo, dỗ mèo theo tôi về nhà.

Mèo trắng nhìn tôi lại nhìn hắn, tựa hồ rất do dự.

Một lát sau, mèo trắng đi về phía Tống Hạc Văn.

Tôi trực tiếp ch*t lặng tại chỗ.

Tống Hạc Văn nhếch miệng ôm lấy mèo bước đi. Tôi vội vã ngăn hắn lại nói: “Tôi... không, hình như nó…”

“Tôi biết.” Tống Hạc Văn vuốt bụng nó, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bây giờ tôi mang nó đến bệ/nh viện kiểm tra một chút.”

“Vậy tôi có thể đi theo không? Làm ơn đó, cám ơn anh!”

Tống Hạc Văn không từ chối tôi, không ngừng vuốt ve mèo trắng, sải bước đi xuống gara dưới hầm.

Tôi vội vàng đi theo.

Đến trước xe, Tống Hạc Văn giao mèo trắng cho tôi nói: “Ngồi phía sau.”

Tôi liên tục gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30