Tôi ấn Lục Ngôn Thanh lên bàn làm việc, túm lấy cà vạt của anh ta chất vấn tại sao lại cư/ớp dự án của tôi.

Chiếc cà vạt màu xám đậm ấy được thắt chỉn chu đến từng milimet, cũng đáng gh/ét y như con người anh ta vậy.

Bộ phận Phát triển Chiến lược tập đoàn Duệ Hằng, thương vụ m/ua b/án sáp nhập lớn nhất năm, tôi đã theo đuổi suốt bốn tháng trời, làm đến ba bản phương án, khách hàng cũng đã x/ác nhận miệng rồi.

Kết quả là trong cuộc họp sáng nay, vị tổng giám đốc chỉ nhẹ nhàng buông một câu: "Giám đốc Lục toàn quyền tiếp quản", đến cả một lời giải thích tôi cũng chẳng nhận được.

Lục Ngôn Thanh không hề phản kháng.

Anh ta tựa người vào mép bàn, ngửa đầu nhìn tôi một cách lỏng lẻo, yết hầu khẽ chuyển động.

Sau đó, anh ta ghé sát vào gáy tôi, hít sâu một hơi.

Đầu óc tôi "oanh" một tiếng.

Anh ta ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong: "Beta ư?"

Ngón cái của anh ta miết lên tuyến thể sau gáy tôi, phần th!t ngón tay day day không nhẹ không nặng: "Em chắc chứ?"

Cả người tôi cứng đờ.

Lớp rào chắn pheromone mà tôi dày công duy trì suốt ba năm qua, ngay dưới áp lực đó của anh ta, vỡ tan tành.

Hương trà ô long đào trắng ngọt lịm bùng n/ổ không báo trước, cả căn phòng làm việc tràn ngập mùi hương của tôi.

Anh ta buông tay, lùi lại một bước.

Ánh mắt từ vẻ lười biếng chuyển sang một màu tối tăm nào đó mà tôi không tài nào đọc vị được.

Anh ta li/ếm môi, giọng trầm thấp xuống: "Thảo nào lần nào đến gần em, tôi cũng muốn phát tình."

Tôi muốn chạy.

Nhưng đôi chân đã nhũn ra, đầu gối chực đổ sụp.

Mà cửa phòng đã bị anh ta khóa trái từ bên trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
2 Trảm Hương Chương 9
5 Tổng tài 3 giây Chương 15
8 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm