Sáng nay sau khi Thẩm Diên Tri đi, tôi lại theo lệ thường ném ly sữa vào tivi.
Những lúc như thế này, người làm thường sẽ hâm nóng một ly sữa khác rồi đưa đến trước mặt tôi.
Nhưng hôm nay, tôi không muốn uống.
Thật ra trước đây tôi thích uống sữa nhất. Hồi đi học, mẹ cũng hay bảo tôi mang theo một chai sữa đến trường vào buổi sáng.
Thế nhưng vào một ngày nọ, khi tôi đến lớp, Thẩm Diên Tri đang ngồi trên bàn học của tôi.
Lúc đó hắn đã rất cao rồi, khi cúi người xuống, cái bóng của hắn có thể bao trùm lấy tôi.
Tôi nghe thấy có tiếng cười nhạo, rồi có người nói: "Tìm trò gì tiêu khiển đi, thiếu gia Thẩm."
Thế là hắn cười với tôi, xòe bàn tay ra trước mặt tôi.
Tôi đưa chai sữa trong tay cho hắn.
Khi nắp chai vừa được vặn ra, hương sữa còn chưa kịp len vào khoang mũi.
Thì dòng chất lỏng màu trắng sữa đã dội thẳng từ đỉnh đầu tôi xuống.
Chóp mũi, xươ/ng quai xanh, cổ áo, gấu váy.
Dường như nơi nào cũng dính phải cái mùi đó. Nhưng ngoại trừ tôi đang khóc, tất cả mọi người đều đang cười.
"Ê, nhìn cái bộ dạng của nó kìa, đang định quyến rũ ai thế?"
"Chịu thật đấy, thiếu gia Thẩm! Cái thú vui á/c đ/ộc này..."
Má tôi đột nhiên bị ngón tay cái miết qua, Thẩm Diên Tri chống cằm ngồi ngay trước mặt tôi.
Cằm tôi bị hắn bóp lấy, hắn nhìn tôi một lúc lâu.
Rồi bật cười khẩy một tiếng đầy kh/inh bỉ.
"X/ấu thật."
"……"
Cho nên, bây giờ tôi luôn c/ăm gh/ét sữa.
Nhưng có lẽ thứ tôi c/ăm gh/ét nhất, vẫn là Thẩm Diên Tri.
Chương 3:
Khi tôi hất đổ ly sữa thứ hai trong ngày, người mang sữa đến cho tôi suýt chút nữa đã quỳ xuống trước mặt tôi.
"Tiểu thư... xin cô uống hãy uống đi ạ..."
Tôi quay đầu đi nói không muốn. Cuối cùng ánh mắt tôi rơi vào chiếc điện thoại bàn cạnh ghế sofa.
Tôi bò tới bấm số, chiếc máy bàn này chỉ có thể gọi đến di động của một người duy nhất.
Chỉ là, lần này người bắt máy là giọng nam nhưng không phải giọng của Thẩm Diên Tri.
"Cô Tần?"
Ồ, là trợ lý đặc biệt của Thẩm Diên Tri, cái người hay lái xe ấy.
"Tôi tìm Thẩm Diên Tri."
"Sếp đang họp, cô Tần à..."
"Vậy tôi qua đó."
Tôi không đợi đầu dây bên kia nói gì thêm liền cúp máy.
Khu biệt thự này ra vào rất nghiêm ngặt, ngoài cổng có bảo vệ. Tôi ngẩng đầu nói với bảo vệ là tôi muốn đến công ty của Thẩm Diên Tri.
Đây có lẽ là... lợi ích của việc sắp kết hôn với Thẩm Diên Tri chăng.
Không ai ngăn cản tôi, đi thẳng một mạch lên đến tầng cao nhất đều thông suốt không trở ngại.
Chỉ đến khi sắp xông vào phòng họp, trợ lý đặc biệt của hắn mới cản tôi lại một chút.
"Cô Tần, cô có thể đợi ở phòng nghỉ bên cạnh trước..."
Tôi lấy hết sức bình sinh đẩy cửa phòng họp ra.