Beta huấn luyện Hải Vương

Chương 1

22/12/2025 16:25

Tôi: “...”

"Không cần, phí đồ ăn."

"Đã gặp mặt coi như xong việc với người nhà. Tôi về trước."

Tôi quay người định đi, vừa bước qua anh ta thì áo bị kéo lại.

Tôi nhìn xuống bàn tay nắm ch/ặt vạt áo mình, ngơ ngác.

"Chưa xong đâu, nhiệm vụ của anh là ăn tối cùng em mà."

Anh chớp mắt: "Bữa này chưa ăn, về anh không biết báo cáo sao."

Tôi: ...

"Sức khỏe tốt, gia cảnh khá, chưa từng yêu đương, sau khi kết hôn sẽ chung thủy."

"Cơ bản về anh là thế, em còn muốn biết gì nữa?"

Trình Tuy đẩy đĩa bít tết về phía tôi.

Nhờ tôi ngăn lại, anh mới không gọi hết cả thực đơn.

Tôi từ tốn xiên miếng thịt bò đưa lên miệng.

"Nhưng tôi nghe nói anh chơi bời khắp nơi, đầy Omega theo đuổi?"

Đằng nào anh ta cũng nổi tiếng phong lưu.

Trình Tuy mở to mắt, phản bác: "Đó là vu khống! Chắc thằng Alpha nào thấy anh vừa giàu vừa đẹp nên mới tung tin bậy!"

"Xung quanh anh nhiều Omega thật, nhưng toàn là họ tự dính vào. Anh tuyệt đối chưa qu/an h/ệ thân mật, chưa đ/á/nh dấu ai cả, tạm thời cũng không! Nhiều lắm chỉ bắt tay chào hỏi."

"Tuyệt đối không hơn, anh thề!"

Trình Tuy lập tức nghiêm mặt giơ tay thề.

Tôi liếc anh ta một cái lạnh nhạt.

"Không cần."

Anh thở phào nhẹ nhõm.

"Dù sao chúng ta cũng chỉ làm cho có lệ, về nói xong là được. Chuyện anh thế nào không liên quan đến tôi."

Trình Tuy khựng lại.

"...Thật ra anh nghĩ chúng ta có thể tìm hiểu thêm."

"Không hợp."

"Chưa sống chung đã nói không hợp thì hơi sớm..."

"Anh nói mà." Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta.

"Đợi tôi đến sẽ nói không hợp rồi đuổi tôi đi."

Trình Tuy: ...

Anh ta c/âm như hến, sắc mặt biến ảo khôn lường, như muốn xóa sổ bản thân trong quá khứ ngay lập tức.

Tôi lấy khăn giấy lau miệng.

"Cảm ơn đã tiếp đãi, ăn xong rồi, tôi xin phép."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân Dã

Chương
Ta thay thế tỷ tỷ gả cho tên quyền thần tội ác tày trời - Cảnh Hành. Đích tỷ được cả nhà nuông chiều hết mực, ngặt nỗi lại là một người câm. Bởi vậy khi được gả đi, ta cũng chỉ đành giả câm. Đêm tân hôn, ta ngồi trong phòng đợi đến mức sắp ngủ gục thì tân lang mới đẩy cửa bước vào. Ngay sau đó khăn voan hỉ được vén lên. Ta ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt đẹp đến vô thực. Câu khen "tuấn tú quá" suýt nữa thì buột miệng thốt ra, may sao ta chợt nhớ tới thân phận hiện tại của mình. À phải rồi, ta hiện giờ đang là một người câm. Thế là ta chỉ đành giương mắt nhìn hắn chằm chằm, hy vọng có thể dùng ánh mắt để truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Đuôi mắt Cảnh Hành khẽ nhếch lên. Hắn đưa tay bóp lấy cằm ta nâng lên cao, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: "Nghe nói ba năm trước phu nhân mắc một trận bạo bệnh, nay miệng không thể nói, ngẫm ra thì chắc cũng chẳng thể kêu đau được đâu nhỉ?" Ta lập tức hoảng hồn. Hắn mang tiếng ác bên ngoài, chẳng lẽ bên trong lại có sở thích biến thái đáng sợ nào không ai biết sao? Đang suy nghĩ miên man, hắn lại khẽ cười rồi mở miệng: "Có điều ta nghe nói, dù là người không thể nói chuyện, ít nhất vẫn có thể phát ra chút âm thanh ú ớ mơ hồ." Sau khi đích tỷ hóa câm, ta chỉ gặp tỷ ấy một lần ngay trước khi thay tỷ ấy xuất giá, cũng không rõ lắm trạng thái phát âm của tỷ ấy hiện giờ thế nào. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tưởng thật bèn "ư hử" hai tiếng. Hắn bỗng dưng bật cười, đôi mắt tựa như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến lạ lùng, lại dường như chứa chan tình ý. Hắn cúi đầu hôn ta, giọng nói mơ hồ: "Thế cũng đủ rồi." Mặt ta bỗng chốc đỏ bừng nóng rực.
Báo thù
Cổ trang
Hành Động
0
Nuông Chiều Em Chương 25
Kết tóc Chương 9
Cửa Sổ Nhỏ Chương 10.