Tôi nuôi Giang Dực suốt hai mươi năm. Năm cậu ấy năm tuổi, đứa nhỏ dùng giọng sữa non nớt nói với tôi: “Anh ơi, bế em đi, em sợ.”
Đến năm hai mươi lăm tuổi, tên này lại thở dốc m/ập mờ bên tai tôi: “Anh, em chỉ cọ cọ thôi, không vào đâu.” Mẹ kiếp, đúng là lật trời rồi.
Giang Dực lại lén chui vào chăn tôi. Sáng sớm, tôi bị nắng đá/nh thức, vừa mở mắt đã thấy cái đầu nào đó đang cọ lo/ạn trước ngựk mình.
Tôi đẩy đầu cậu ấy ra.
“Đi đi đi. Lớn từng này rồi còn phải ôm ngủ à?”
Giang Dực mơ màng lẩm bẩm: “Tối qua em trực đêm, buồn ngủ lắm.”
“Anh, cho em ôm thêm chút nữa đi.”