Thần Hộ Mệnh

Chương 20

23/06/2025 12:04

Thẩm Chính Khanh không biết từ đâu biết được giao ước giữa ta và Tống mẫu.

Hắn thường ngày nói năng nhỏ nhẹ bỗng nhiên trợn mắt với ta.

"Tiên Nhi, nàng không thể đi."

"Tống gia kia nhất định không có ý tốt."

Ta hơi kinh ngạc.

Từ khi ta bước vào nhà họ Thẩm, Thẩm Chính Khanh rất đứng đắn.

Mỗi ngày chỉ cúi đầu làm việc, ân cần chăm sóc ta và Thẩm Tú Uyển.

Hắn không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của ta, khi ra ngoài chỉ dặn dò đôi câu.

Khi b/án dép cỏ được tiền thì sẽ chia ngân lượng làm ba phần.

Ta thường xuyên phát hiện một ít ngân lượng do hắn để vào dưới gối sau khi ta đi khỏi nhà.

Tiền không nhiều, nhưng thành ý đầy đủ.

Đây là lần đầu tiên hắn lên tiếng ngăn cản ta làm việc của mình.

Ta đương nhiên không nghe lời hắn.

"Việc này huynh đừng quản, ta đã có tính toán riêng."

Thẩm Chính Khanh nhíu mày, định giải thích với ta.

Ta liền quay lưng vào phòng, chỉ còn lại Thẩm Chính Khanh với sự bất mãn.

Không còn cách nào khác, ta biết hắn có ý tốt.

Nhưng ta làm sao có thể nói ta muốn nhân cơ hội này cho Tống mẫu một bài học?

Có khi nói xong, hắn lại còn cho bài học ta một bài học, một người làm sao đấu lại Tống gia, phiền không chịu nổi.

Để tránh phiền phức, mấy ngày nay ta đành giả vờ gi/ận dữ với Thẩm Chính Khanh.

Tú Uyển cũng cảm nhận được bầu không khí trong nhà không ổn.

Hai người tuy không mắc tội gì với ta nhưng đều tìm cách lấy lòng ta.

Tú Uyên vốn giống như một con chim sẻ nhanh nhảu, hoạt bát. Bây giờ nói chuyện với ta

đều cố ý nhỏ giọng, chậm rãi.

Khi ăn cơm, hai anh em đều cúi đầu gắp rau, một người gắp th!t cho ta, một người gắp cá

cho ta, bản thân thì không đụng một miếng.

Thẩm Chính Khanh sẽ ra ngoài khi trời chưa sáng, mang về cho ta một bó hoa dại còn đọng sương.

Tiểu nha đầu thì lúc trời chạng vạng lẻn ra khỏi nhà, khi trở về con mang theo một nắm trái

dại chua ngọt, hết sức ân cần đưa tới trước mặt ta.

"Tiên Nhi, tỷ mau ăn đi."

"Muội đã nếm thử rồi, ngọt lắm."

"Ca cũng đã nói, ăn đồ ngọt, lòng cũng sẽ ngọt ngào."

Thấy ta cúi đầu ngắm đống trái dại đến ngẩn người, Tú Uyển sợ ta từ chối, trực tiếp nhét vào tay ta rồi biến mất.

Ta hao tâm tổn sức nâng đỡ Tống gia ba trăm năm.

Suốt ba trăm năm, Tống gia chưa từng có ai, đối đãi với ta như thế.

Họ từng kh/inh thường ta, lợi dụng ta, sợ hãi ta.

Nhiều nhất, vẫn là nịnh bợ ta.

Bất luận là như nào, ta đều không thấy nửa phần chân tình.

Huynh muội nhà họ Thẩm, rõ ràng bản thân sống nghèo khổ bần cùng, vậy mà.......

Ta ôm trái dại về phòng, âm thầm nhắc nhở chính mình.

Không thể mềm lòng.

Biển cạn mới thấy đáy, người ch*t chẳng biết lòng.

Đã ở Tống gia ba trăm năm nay, chẳng lẽ không đủ để ta thấu hiểu sự lạnh lẽo của tình người như thế nào sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm