Vợ Mau Về Nhanh

Chương 26

28/09/57361 10:42

Sau những tháng ngày vất vả với cái bụng to. Hôm nay cô sinh. Anh cùng vào phòng sinh với cô. Theo qui định của bệ/nh viện, người nhà chẳng được vào. Nhưng anh năn nỉ bác sĩ đến khản cổ. Anh muốn được vào với cô. Bên cạnh lúc cô đ/au đớn, tuyệt vọng và cần có một người thân bên cạnh nhất.

Nhìn thấy cô đ/au đớn cố gắng rặng từng hơi. Anh thề, sau này chẳng cho cô sanh đẻ gì nữa. Hai đứa con thôi là quá đủ rồi. Lần trước sinh bé Uyên cô cũng đ/au đớn nhưng vậy sao?

– Bác sĩ, hay mổ được không?

Đã hơn 30 phút rồi. Anh sót ruột lắm. Đứa nhỏ này cũng thật cứng đầu quá đi. Nảy giờ vẫn chưa chịu ra.

– Không được. Cô ấy có thể sinh tự nhiên.

Giọng bà bác sĩ có hơi cộc cằn. Bà biết người nhà có sốt ruột nhưng cũng không thể không tin tưởng bác sĩ như thế.

30 phút nữa lại trôi qua. Cuối cùng thì cũng oe…oe…oe. Một bé trai nặng hơn 3 kg. Cô ôm con mà vui mừng đến chảy nước mắt. Đau đớn lúc nảy có đáng là gì. Chính tay anh c/ắt dây rốn cho đứa con.

***

– Hu… Hu, chị hai, mẹ. Ba không thương con gì hết

– Cu An có chuyện gì, nói cho chị nghe. Đừng làm ồn mẹ đang ngủ

Là bé Uyên lên tiếng. Năm nay bé đã hơn 10 tuổi, đã ra dáng một người chị lớn trong nhà. Còn thằng nhóc khó sinh của mấy năm trước nay đã 4 tuổi hơn. Cơ mà vẫn còn nhõng nhẽo. Thằng bé hay nghịch, anh không chịu được liền trách mách vài câu. Sau đó nó chạy sang hu hu với mẹ. Kết quả anh phải ngủ nơi sô pha lạnh lẽo. Cả nhà từ cô đến bà vυ" còn có bé Uyên, ai cũng yêu thương thằng khóc này nên nó được nước lấn tới. Nghịch ngợm, quậy phá khắp nơi. Lần này cũng vậy. Thằng bé lấy hợp đồng của anh rồi vẽ bậy lên đó. Anh phát hiện, m/ắng nó hai câu đã nước mắt nước mũi tèm nhem đi mét mẹ với chị hai.

– Chị hai, em vẽ con voi lên giấy của ba, ba nói đó là hợp đồng. Nhưng mà em có biết chữ đâu mà biết đó là hợp đồng. Hu hu em không có lỗi.

Bé Uyên nghe vậy thì bó tay, vẽ bậy lên hợp đồng? Cũng hên đó là ba, chứ là người khác thì thằng nhóc này bị nhừ đò/n rồi

– Thôi nín đi, mà chị nói em nghe, lần này em sai rồi. Đi xin lỗi ba ngay, nếu không mẹ với chị sẽ chẳng thương em nữa.

Thằng bé xịt xịt nước mắt

– Em sai thật hả chị?

– Ừ, mau đi xin lỗi ba đi

– Dạ

Thằng nhóc nghịch ngợm nhưng lại rất nghe lời chị hai. Anh nãy giờ chứng kiến tất cả. Đúng là con gái rư/ợu của anh. Còn thằng nhóc kia anh nuôi chỉ tốn cơm, tốn gạo. Nếu không có bé Uyên tối nay anh lại ngủ ở sô pha rồi.

***

– Cu An, con đi đâu đấy?

Cô nhìn thấy mà ngạc nhiên, thằng nhóc đùng đùng bước từ phòng ra, trên tay còn xách theo túi quần áo.

– Con sang ở với vợ tương lai

Chuyện là David Huỳnh vừa kết hôn 3 năm trước. Đến nay đã có một cô công chúa đáng yêu. Thằng nhóc nhà cô thấy con bé dễ thương thì nói sau này sẽ cưới con bé, nói con bé là vợ mình. David cũng phụ họa thêm một câu “Sau này con lớn lên, chú sẽ gã con gái cho cháu”. Thằng nhóc nghe thế nên luôn miệng gọi con bé là vợ tương lai.

Nhưng mà đang yên đang lành sao lại đòi sang nhà vợ tương lai?

– Con sang đó chơi được rồi. Xách quần áo làm gì?

– Ba mẹ muốn có em, ba mẹ mà có em sẽ chẳng thương con nữa. Con sang nhà vợ tương lai để em ấy thương con

Éc éc… Quạ bay đầy đầu cô

Cô muốn nói rằng “Trời ạ, sinh một mình mày thôi là đủ khổ rồi. Mày hành ba mẹ chưa đủ hay sao còn sinh nữa?”

***

Hôm nay là chủ nhật. Gia đình cô cùng gia đình David đi công viên.

Ba người nhỏ đang nô đùa ở đằng xa. Bốn người lớn đang chuẩn bị đồ đạt. Cô với vợ David đang chuẩn bị thức ăn. Còn anh cùng David đang dựng trại. Có lẽ đêm nay họ sẽ ở lại.

Đêm đến, ba đứa nhỏ vì chơi đùa cả ngày nên mệt mà đi ngủ sớm. Vợ chồng David Huỳnh cũng chuẩn bị đi ngủ.

Anh và cô thì nắm tay nhau đi dạo. Bao lâu rồi họ chưa như thế này? Cô và anh cũng không nhớ rõ. Kết hôn đã hơn năm năm. Tình cảm của hai người không những không nhạt đi mà còn sâu nặng hơn. Anh và cô đều nghĩ người kia chính là định mệnh của đời mình. Anh không tin vào duyên phận, cho đến khi gặp được cô. Cô không tin mình sẽ được hạnh phúc cho tới khi cưới anh…

– Vợ ơi, anh muốn hôn em.

Cô cười

– Môi em này, anh hôn đi.

– Ai nói anh muốn hôn môi? Anh muốn hôn lên trán em thôi.

– Anh được lắm, dám ghẹo em. Vậy thì đừng hôn… Ưm….

Cô chưa nói hết câu đã bị anh chặn lại. Anh hôn cô. Ban đầu cô còn muốn đẩy anh ra. Dần dần cô nhắm mắt đón nhận nụ hôn ngọt ngào của anh

Trên trời, những vì sao đang lấp lánh. Phải chăng đang chứng chứng kiến và chúc mừng một câu chuyện tình yêu đẹp có một cái kết hạnh phúc?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
59