Đừng đánh đít tôi nữa

Chương 13

24/10/2025 22:32

Cuộc sống tẻ nhạt khiến tôi tích tụ bực bội.

Kẻ lạ mặt đột nhập càng khiến tôi khó chịu.

"Lục Tự Thần!"

Người đến nhìn chừng mười tám, mười chín tuổi, nhuộm tóc xanh rực rỡ.

Cậu ta gọi to tên Lục Tự Thần, tùy tiện đ/á chiếc giày vừa thay ra sang một bên.

Lông mày tôi gi/ật giật.

Lục Tự Thần luôn bắt tôi xếp giày gọn gàng.

Tóc xanh bước tới, nhíu mày nhìn tôi:

"Mày là ai?"

"Là bố mày!"

Quản gia xuất hiện, mang theo dép đi trong nhà.

"Lam An thiếu gia, đã lâu không gặp. Xin đi dép vào."

"Lắm chuyện!" Kẻ tên Lam An chỉ tay về tôi: "Quản gia, hắn là ai?"

"Thịnh tiên sinh là của..."

Tiếng mở cửa c/ắt ngang.

Lục Tự Thần đi làm về.

Tôi vừa đứng dậy, tóc xanh đã lao tới ôm chầm.

Bám ch/ặt lấy người hắn như đỉa:

"Không phải nói sẽ ra sân bay đón em sao?

Sao không đến?"

Lục Tự Thần đặt cậu ta xuống đất: "Công việc bận quá."

Khó chịu.

Rầm một tiếng, tôi đ/á đổ cái ghế.

Không kiểm soát được góc độ và lực, ngón chân út đ/ập mạnh vào ghế.

Nước mắt giàn giụa.

Lục Tự Thần liếc nhìn, im lặng.

Tôi trừng mắt, giơ ngón giữa.

Nén đ/au nhói ở chân, bước tập tễnh về phòng.

Sao trước giờ không nhận ra phòng toàn mùi hương trên người Lục Tự Thần.

Thật kinh t/ởm!

Tôi mở hết hệ thống thông gió, nằm vật ra giường lướt điện thoại.

Một lát sau, Lục Tự Thần bước vào.

"Chân còn đ/au không?"

"Liên quan gì đến anh?"

"Để tôi xem."

Hắn nắm lấy mắt cá chân tôi, đầu ngón tay chai sạn lướt qua da thịt khiến tôi nổi da gà.

Tôi gi/ật lại chân, cáu kỉnh:

"Đừng đụng vào! Vừa ôm thằng tóc xanh xong có rửa tay không đấy?"

"Người ta có tên, là Lam An..."

"Kệ mẹ nó! Anh cút ra ngay!"

Lục Tự Thần bị tôi đ/á, lùi lại.

"Hôm nay sao cáu thế?"

"Tính tôi vậy đó, không chịu được thì đi tìm thằng tóc xanh hiền lành của anh đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm