Ánh Xuân Cùng Cố Hương

Chương 23

14/04/2025 16:10

"Sao anh lại ở đây…"

Cố Tùng trông như vừa chạy từ bệ/nh viện về, hơi thở chưa kịp đều, trời lạnh thế mà trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Anh hít sâu hai lần, chỉ tay về cánh cửa đối diện cuối hành lang: "Đây là nhà tôi."

Tôi không tin chuyện trùng hợp đến thế. Cho đến khi Cố Tùng đưa ngón tay mở khoá vân tay trước mặt tôi.

...

Mỗi tầng chung cư này chỉ có hai căn. Tôi lặng người nhìn chiếc ghế sofa trong phòng giống hệt căn tôi thuê. Thảo nào! Khi xem nhà đã thấy lạ sao rèm cửa, thảm trải sàn đều hợp gu mình, phòng ngủ còn lại lại bài trí đầy đủ như phòng trẻ em.

Cố Tùng xoa xoa sống mũi: "Nếu tôi nói đây là trùng hợp, em tin không? Hai căn này đúng là tôi m/ua cùng lúc. Nghĩ phòng trống cũng phí nên cho thuê ki/ếm thêm. Ai ngờ lại gặp em... Đúng là duyên trời."

...

Không hiểu sao lồng ng/ực đ/au thắt, mắt cay cay. Lúc nãy Lục Phỉ Chi nói không hẳn đã sai. Tôi từng thích Cố Tùng. Cơn mưa năm 16 tuổi đã ngấm vào tim tôi suốt nhiều năm.

Nhưng sau tốt nghiệp, trừ những ngày đầu đến Nam Thành hay thẫn thờ nhớ về anh, lướt video du học sinh Đức, dần dần nửa năm sau tôi ít nghĩ tới Cố Tùng hơn. Vì không có thời gian mơ mộng, cũng vì hiểu rõ chúng tôi thuộc hai thế giới khác nhau.

Giấc mơ đã vỡ từ lâu.

Tám năm qua, mỗi lần nhắc tên Cố Tùng, lòng tôi chỉ gợn chút tiếc nuối nhẹ như gió lướt mặt hồ. Thậm chí khi gặp lại anh ở viện, thấy Cố Tùng giờ là bác sĩ tài năng được kính trọng, ngay cả nỗi niềm ấy cũng tan biến.

Rõ ràng tôi đã buông bỏ. Rõ ràng tôi sắp quên anh hoàn toàn. Vậy mà tám năm sau, Cố Tùng lại lần nữa bước về phía tôi...

"Thật đấy." Cố Tùng vội nói như sợ tôi nghi ngờ: "Tôi đang đầu tư dự án cần tiền mặt, nhờ Triệu tiền bối cho thuê hộ. Nếu em không muốn gặp tôi, tôi có thể dọn đi nơi khác…"

Đột nhiên tôi liên tưởng anh giống chú mèo hoang năm xưa hay đợi tôi trước cổng trường. Nó luôn ngậm thức ăn hay bông hoa, lặng lẽ theo tôi về ký túc xá, không kêu la cũng không quấn quít…

Thở dài, tôi lên tiếng: "Không cần, em tin anh." Chợt nhớ chuyện khác, tôi tiếp: "Số tiền anh đóng trước ở viện còn dư 82.900. Em sẽ chuyển trả 100.000 khi hoàn tiền."

"Không gấp, tôi đâu có…" Cố Tùng ngừng bặt, nhớ ra lời vừa thốt. Tôi bật cười.

"...!" Anh nhướng mày: "Nhân tiện An Niệm, lúc nãy Lục Phỉ Chi nói mấy câu cuối là ý gì vậy? 'Thất bại thảm hại' với lại 'không đáng' ấy?"

Tôi giả vờ ngây ngô: "Em cũng không rõ, chắc anh ta nói bừa thôi."

"Ra thế." Cố Tùng khẽ cười. Lạ thay, anh không truy hỏi thêm.

"Thôi em về nghỉ ngơi đi. Còn Lục Phỉ Chi, tôi đã tặng hắn vài 'món quà', dạo này hắn chắc không làm phiền em nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
10 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh bạn thân làm thí nghiệm để an ủi học sinh được tài trợ.

Chương 7
Người bạn thuở nhỏ được tài trợ đã nghiên cứu thành công loại chân sinh học mới. Sản phẩm này có thể thay thế đôi chân người thật, giúp bệnh nhân liệt chi đi lại bình thường. Để làm cậu học sinh được tài trợ vui, hắn nhiệt liệt đòi làm người thử nghiệm đầu tiên. Không ngờ thiết bị đột nhiên trục trặc khi sử dụng. Tôi lao ra cứu bạn, đôi chân mình bị cuốn vào bộ phận máy móc, nát tan thành từng mảnh thịt. Hắn ăn năn khôn nguôi, thề sẽ bảo vệ tôi cả đời. Nhưng ngay sau đó, tôi nghe hắn thì thầm với cậu học sinh kia: - Giờ cô ta mất chân rồi, ngày ngày phải như súc vật bò lê trên đất. - Cậu không biết đâu, mỗi lần ngủ với cô ta, tôi cảm giác như đang chăn con chó cái. Nghe thế, tôi hoàn toàn sụp đổ. Cả người lẫn xe lăn lộn nhào xuống cầu thang, chết thảm ngay tại chỗ. Mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày người bạn ấy giới thiệu đôi chân sinh học.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Anh Cháo Trắng Chương 10
Em chọn anh Chương 19
Minh Nhan Chương 7