Chuyện đêm muộn. Học tỷ ma quỷ

Chương 4

18/03/2026 00:26

Nhìn nốt ruồi xuất hiện trên mặt Từ Phong Nhã, tôi loáng thoáng cảm nhận được có lẽ ngày tàn của cô ta cũng chẳng còn xa nữa.

Nhưng theo những cái dập đầu của cô ta, sinh viên hóng chuyện xung quanh tụ tập ngày càng đông, họ chĩa điện thoại về phía tôi chụp choạch liên hồi, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

“Giống hệt Giang San của 20 năm trước thật kìa.”

“Tên giống nhau, nốt ruồi dưới mắt cũng y chang, khéo khi là về b/áo th/ù thật đấy.”

“Nghe nói ảnh của cô ta với vụ đó hot lắm hả? Hóa ra là... hì hì!”

Tôi chẳng muốn nán lại thêm phút giây nào nữa, kéo vali định rời đi.

Từ Phong Nhã lại ôm chầm lấy chân tôi, mặc cho tôi đẩy thế nào cũng không chịu buông.

Cô ta ngước lên trừng mắt nhìn tôi chằm chằm, rít lên từng tiếng rợn người: “Cô ta không chỉ muốn b/áo th/ù, cô ta còn muốn mượn x/ác hoàn h/ồn.”

“Cậu không c/ứu tôi, đợi tôi ch*t rồi, người tiếp theo bị cô ta nhập vào chính là cậu.”

“Lưu Thanh Thanh và Trần Mỹ Kỳ đều chỉ là vật tế, tôi có ch*t cũng chỉ là một vật tế, cậu mới chính là mục tiêu thật sự của cô ta!”

“Cậu tự biết mà, cậu không phải là hiện thân kiếp sau của cô ta, cô ta đang đợi cậu đấy!”

Đúng lúc đó, dì quản lý ký túc xá dẫn theo lãnh đạo trường và bảo vệ vội vàng chạy tới, cưỡ/ng ch/ế lôi Từ Phong Nhã ra.

Cô ta vẫn gào thét về phía tôi: “C/ứu tôi! Cũng chính là tự c/ứu lấy cậu đấy!”

Dì quản lý giải tán đám đông, tốt bụng giúp tôi xách vali xuống lầu.

Cả người tôi đờ đẫn mông lung, chỉ muốn mau chóng trốn khỏi nơi này, trở về nhà.

Ngay lúc tôi xách vali bước ra ngoài, bụi cây ven đường bỗng vang lên tiếng xào xạc.

Âm thanh ngày một lớn dần, càng lúc càng q/uỷ dị.

Khiến tôi sợ hãi đến mức suýt chút nữa co cẳng bỏ chạy thì bất thình lình một con mèo chui ra khỏi lùm cây.

Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng đôi chân vẫn vô thức rảo bước nhanh hơn.

Thế nhưng càng bước đi, lượng mèo chui ra khỏi lùm cây càng nhiều vô kể.

Một con.

Bốn con.

Hàng chục con...

Đông nghìn nghịt không đếm xuể.

Cứ như thể toàn bộ mèo hoang trong trường đều tập hợp lại bám theo tôi ra ngoài.

Chúng cứ bám theo dọc vành đai cây xanh, không nhanh không chậm bước theo nhưng hàng trăm cặp mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Im lìm đến rợn gáy, q/uỷ dị và rùng rợn.

Bầy mèo hùng hậu thu hút ánh nhìn tò mò của các sinh viên đi đường.

Vậy mà vẫn có thêm mèo từ tứ phía kéo đến nhập bầy, khoảng cách bám theo tôi cũng ngày một thu hẹp.

Tôi gần như vắt chân lên cổ mà chạy nhưng đến ngã tư phía trước, một con mèo đen tuyền to lớn bất thình lình từ trong bụi rậm phóng vọt ra, nhe răng nanh sắc nhọn lao thẳng vào mặt tôi!

Tôi sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh, chẳng biết sức lực từ đâu ùa đến, vung mạnh chiếc vali đ/ập thẳng vào con mèo đen khổng lồ.

“Bốp” một tiếng chát chúa.

Bầy mèo phía sau đồng loạt gào thét, phát ra những tiếng kêu meo meo chói tai.

Kéo theo đó là tiếng la hét k/inh h/oàng của các bạn sinh viên xung quanh: “Á!! Xươ/ng người!”

Tôi hoảng h/ồn buông vội tay cầm vali.

Chẳng có con mèo đen khổng lồ nào cả.

Chỉ có chiếc vali đã bung nắp, một đống xươ/ng cốt bốc mùi hôi thối nồng nặc mùi đất ẩm văng tung tóe, lẫn trong mớ quần áo rá/ch nát bươm.

Nổi bật trong mớ hỗn độn đó là một hộp sọ người, trên đó vẫn còn lưa thưa vài mảng tóc.

Bầy mèo đồng thanh gào rú “meo meo” x/é tai, mặc cho tiếng la hét xua đuổi của sinh viên xung quanh, chúng thi nhau lao vào cắn x/é đống xươ/ng cốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không đi vào vết xe đổ

Chương 22
Quý phi quỳ dài trước điện Dưỡng Tâm, cầu xin Hoàng đế ban hôn cho con trai độc nhất của bạn thân bà với Thuần An quận chúa Cố Thần Vũ. Bà là người được sủng ái nhất hậu cung, bệ hạ không điều gì là không thuận theo. Có người nhắc nhở Quý phi rằng, Cố Thần Vũ vẫn còn hôn ước với ta. Quý phi phất tay một cái: "Vậy thì ban hôn Cố Thần Vũ cho Tứ công chúa của ta là được." Kiếp trước, khi nghe tin, ta sống chết không chịu đồng ý. Cố Thần Vũ cũng thề non hẹn biển với ta, nói thà đắc tội với Quý phi chứ nhất quyết không rời xa ta. Cuối cùng, hôn sự của ta và Tứ công chúa bị hủy bỏ, nhưng nàng lại nhận lời cầu hôn của Lục Hồng. "Thánh chỉ không thể trái, ta cũng không còn cách nào khác. Chàng hãy ở bên ta với thân phận diện thủ được không? Danh phận có chút ủy khuất, nhưng trong lòng ta, chàng mãi là người chồng duy nhất." Ta đã tin. Kết hôn ba năm, tình cảm mặn nồng như keo sơn. Cho đến khi ta vừa khỏi bệnh nặng, lại bắt gặp nàng lưu lại trong phòng Lục Hồng qua đêm. Sau đó, con gái ta đuối nước mà chết, nàng cũng đang bận chăm sóc Lục Hồng giả bệnh, nhất quyết không chịu liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái. Từ đó, ta đổ bệnh nằm liệt giường.
Sảng Văn
Nữ Cường
0