Đồng Sàng Di Mộng

Chương 5: Nguyên nhân cái chết của Thái Hậu (5.2 - Hoàn)

17/04/2024 17:42

“Bắt đầu từ khi hoàng thượng lên mười tuổi, thái hậu đã âm thầm đặt người vào bên cạnh người, mục đích là để khích lệ người đoạt quyền, cái thứ gọi là quyền lợi này, một khi đã dính vào liền không thể thoát ra.”

“Nhưng chỉ có quyền lực do chính tay mình đoạt lấy mới cảm thấy quý giá, hoàng thượng cũng học được rất nhiều điều trong quá trình này.”

“Thái hậu từng bước từng bước dẫn dụ hoàng thượng rơi vào cạm bẫy quyền lực, khiến người trở thành một hoàng thượng đủ tiêu chuẩn.”

“Nhưng người cũng rất đ/au lòng, mối qu/an h/ệ mẫu tử của hai người ngày càng gay gắt, khiến người buồn đến mức không thể ngủ được mỗi đêm. Sau khi chứng kiến ​​nhi tử mình thực sự lên đến đỉnh cao quyền lực, không muốn chịu đựng sự tr/a t/ấn vô tận nữa, cuối cùng buông tay từ trần.”

Trong lòng ta âm thầm xin lỗi thái hậu, nỗi khổ trong lòng bà, không muốn để hoàng thượng biết, nhưng ta lại nói ra.

Khi ta đi ra ngoài, khóe mắt nhìn thấy một bộ y phục màu vàng sau cánh cửa, ta đúng thật là biết hoàng thượng đến rồi nên mới nói như vậy.

Hôm nay là ngày 15, hoàng thượng nhất định sẽ đến cung của hoàng hậu.

Đêm đó trời mưa to, hoàng thượng dầm mưa quỳ ngoài phòng ta, c/ầu x/in ta mở cửa gặp hắn một lần.

Bên cạnh hắn là hoàng hậu đang cầm ô, khuyên hắn quay về. Hắn đẩy hoàng hậu một cái, theo đó khiến chiếc ô rơi xuống đất, hắn hét lên kêu nàng cút. Ngươi xem, trái tim của một số người dù thế nào đi nữa cũng không thể sưởi ấm lên được.

May mắn là hoàng hậu không hề yêu hắn, nhặt chiếc ô trên mặt đất lên rồi rời đi. Khi bước đến cửa, quay đầu nhìn lại phòng ta, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ.

Ta biết nàng ngưỡng m/ộ vì cuối cùng ta cũng có thể thoát khỏi cái lồng này, mà đời này của nàng đã bị thắt ch/ặt với nơi này từ lâu.

Trong lòng ta không hề có d/ao động, có một số người luôn tỉnh ngộ muộn màng như vậy, chỉ cần hắn tin tưởng thái hậu một chút, nội tâm nh.ạy cả.m hơn một chút, làm sao có thể không biết được ý tốt của thái hậu chứ?

Căn phòng này của ta, thái hậu khi sinh thời thường đến, hắn quỳ ở đây cũng xem như là quỳ lạy thái hậu rồi.

Ta ngủ một giấc dậy, nghe nói hoàng thượng thậm chí không thượng triều, bệ/nh đến không xuống được giường, trong lòng ta chỉ nghĩ rằng hắn đáng đời.

Thức dậy không lâu, m/a ma nói Lưu thái y đã đến.

Ta chạy nhanh như bay khỏi phòng, vẫn còn tốt, tay chân vẫn còn đó, nhìn sắc mặt này cũng không có vẻ gì là bị tr/a t/ấn.

Chàng dang rộng vòng tay với ta: "Châu Châu, ta đến rồi.”

Ta chạy về phía vòng tay chàng, ôm ch/ặt lấy nhau. Sau này ta mới biết, tên ngốc này, bởi vì gặp ta mà gi*t hơn mười người trong ngục. Một thái y sức trói gà không ch/ặt, đã gi*t người.

Hoàng thượng nói với chàng, Châu Châu không thích kẻ yếu đuối, ngươi nếu như có thể đem những người trước mặt này đều gi*t hết, trẫm sẽ cho hai người một con đường sống, nếu không thể, từ nay hãy tránh xa nàng ra và đời này cũng không được gặp lại nhau nữa.

Chàng không chút do dự rút đ/ao ra, gi*t đến đỏ mắt, cũng nôn mửa khắp sàn, bất tỉnh suốt hai ngày.

Ta đem ý chỉ chuẩn ta xuất cung mà thái hậu để lại cho ta đ/ốt đi, không đến khi bất đắc dĩ, ta sẽ không dùng nó, bây giờ xem ra cũng không còn cần thiết nữa.

Sắc lệnh phong ta làm công chúa được giao cho thái giám bên cạnh hoàng thượng, ông từ trong lòng đưa cho ta lệnh bài xuất cung, lại đưa cho ta một túi vàng lá, nói hoàng thượng vào buổi sáng đã phân phó.

Ông còn khuyên ta nên đi thăm hoàng thượng một lần, ta mỉm cười từ chối.

Ta nhận vàng lá xoay người đều đưa hết cho m/a ma.

Sau khi ta xuất cung, ở một trấn nhỏ mở một y quán nhỏ, người trong trấn tuy rằng không nhiều nhưng rất chất phác.

Ta sinh được một trai một gái, chỉ mong các con có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
4 Miên Miên Chương 12
5 Không chỉ là anh Chương 17
7 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm