03
Tôi xoa xoa đầu cậu, tóc cậu hơi đ/âm vào tay, khá là đáng yêu.
Thịnh Diễn đã rất lâu không để kiểu tóc đầu đinh này rồi.
Cậu rầu rĩ mở miệng nói: "Vậy chúng ta là thế nào?"
Tôi cố tỏ ra nhẹ nhõm nói: "Ngủ với nhau riết thì nảy sinh tình cảm thôi."
Thực ra không hẳn là vậy, đơn phương tôi cũng đã nỗ lực rất nhiều. Nhưng tôi sẽ không nói với cái tên nhóc con này đâu, đỡ bị chê cười.
Chuông báo thức điện thoại vang lên, tôi cũng không có thời gian dây dưa với cậu, bèn xoay người vào nhà vệ sinh đ/á/nh răng rửa mặt.
Sau khi thay quần áo xong, tôi lái xe đến công ty.
Trong lúc họp, tôi vẫn đang nghĩ đến chuyện của Thịnh Diễn.
Thịnh Diễn hai mươi tám tuổi đi đâu rồi. Lẽ nào là quay về quá khứ?
Nếu quay về, cậu có ngăn cản Du Hạ kết hôn không?
Mãi đến khi trợ lý khẽ chạm vào tôi một cái, tôi mới hoàn h/ồn, cây bút máy trên tay đã bị tháo tung thành từng mảnh.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh giải tán cuộc họp, lại móc điện thoại ra xem thử.
Lúc gần đi, tôi tìm một chiếc điện thoại dự phòng đưa cho Thịnh Diễn, dặn dò cậu có việc thì nhắn tin cho tôi.
Cả một buổi sáng trôi qua, thằng nhóc đó chẳng gửi lấy một tin nhắn nào.
04
Tôi không yên tâm, chủ động nhắn tin qua.
[Ăn cơm chưa?]
[Nhớ cho mèo ăn.]
Vẫn không có hồi đáp. Cảm giác này rất tệ.
Ngoại trừ hai năm đầu mới ở bên nhau, Thịnh Diễn luôn trả lời kịp thời từng tin nhắn của tôi.
Tôi trực tiếp gọi điện thoại qua, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trẻ trung và suy sụp của Thịnh Diễn: [Du Thu! Hai người đăng ký kết hôn rồi?]
Tôi chưa kịp phản ứng, cho đến khi Thịnh Diễn gửi qua một bức ảnh.
Tôi nhướng mày, nhớ ra rồi.
Hai năm trước khi đi du lịch nước ngoài, tình cờ nhìn thấy một cặp đôi đồng tính tổ chức hôn lễ, hai chúng tôi n/ão nóng lên cũng đi đăng ký kết hôn.
Thời gian trôi qua quá lâu, tôi sắp quên mất rồi.
Tôi chỉ đành an ủi cậu: [Đừng lo, giấy chứng nhận này ở trong nước không có tác dụng đâu, đăng ký chơi thôi.]
Thịnh Diễn không nghe, tiếp tục gào thét ầm ĩ ở đầu dây bên kia: [Giấy chứng nhận kết hôn sao có thể là đăng ký chơi được, hai người cũng quá tùy tiện rồi.]
Tôi bị làm ồn đến đ/au cả đầu, chỉ đành cúp máy trước.
Người này bình thường trông khá điềm đạm, không ngờ mười năm trước lại ầm ĩ như vậy.
Bây giờ có khác gì nuôi một đứa con trai đang tuổi nổi lo/ạn đâu chứ.
Cứ bực mình lên là tôi lại không có cảm giác thèm ăn, cộng thêm một trận lăn lộn buổi sáng, tôi buồn ngủ đến mức hai mắt tối sầm.
Đang định vào phòng nghỉ ngủ trưa một giấc, trong ngăn kéo lại vang lên một hồi chuông. Tôi mở ngăn kéo, lấy điện thoại của Thịnh Diễn ra.
Sau khi nghe máy, đầu dây bên kia là một giọng nam nhiệt tình, nói rằng chiếc đồng hồ Thịnh Diễn đặt đã đến.
Tôi nổi lên một chút hứng thú, mở giao diện trò chuyện ra xem thử. Nhận ra là do Thịnh Diễn đặt từ nửa tháng trước.
Chiếc đồng hồ đó ra mắt vào năm ngoái, kiểu dáng khoa trương sến súa, giá cả thì đắt c/ắt cổ.
Điểm đặc biệt duy nhất, chính là ngày phát hành của nó, đúng vào ngày sinh nhật của Du Hạ.
Khá là dụng tâm.
Du Hạ vốn thích những thứ lấp lánh và đắt đỏ như thế này.
Tôi thanh toán nốt số tiền cọc còn lại, rồi quay về phòng nghỉ.
Tôi nằm xuống nhưng lại không ngủ được. Tôi nhắm mắt đếm cừu, đếm đến cuối cùng lại biến thành đếm Thịnh Diễn.
Đủ hai mươi tám trừ đi mười, chẳng hời chút nào.
Sau khi tan làm, tôi lái xe đến một đạo quán ở ngoại ô.
Trước đó nghe bạn bè giới thiệu, nói rằng đại sư ở đó linh nghiệm lắm. Vị đạo trưởng đó quả thực cao thâm khó lường, không bàn chuyện tiền bạc chỉ bàn chữ duyên.
Tôi trả ba trăm nghìn tiền duyên, đại sư tặng tôi một câu: "Thế sự đều có nhân quả, tĩnh tâm chờ đợi thời cơ là được."
Nếu muốn hỏi tiếp, vẫn phải xem duyên phận.
…
Cái trò này đúng là ki/ếm tiền nhanh hơn cả l/ừa đ/ảo.
05
Thịnh Diễn hiện tại như thế này, tôi chỉ đành tìm một cái cớ cho cậu nghỉ phép dài hạn. Và hậu quả là vài dự án cậu đang phụ trách tiến hành, đều được bàn giao vào tay tôi.
Đúng dịp cuối năm, mọi việc đều dồn đống lại với nhau. Tôi mệt đến mức sắc mặt vàng vọt, hai mắt vô h/ồn.
Thịnh Diễn thì được nuôi dưỡng trắng trẻo m/ập mạp, giống như một củ cải lớn mọng nước.
Để tránh hiềm nghi, cậu đã dọn sang phòng cho khách ngủ.
Chỉ sợ lỡ không chú ý, sẽ bị tôi chiếm tiện nghi.
Tôi cố chống đỡ được hai ngày. Đến tối ngày thứ ba, nhân lúc cậu ngủ say tôi liền tháo luôn ổ khóa cửa phòng khách, sau đó nghênh ngang nằm xuống cạnh Thịnh Diễn.
Đây thật sự không phải là tôi muốn giở trò l/ưu m/a/nh.
Đột nhiên bên cạnh thiếu mất một người, quả thật ngủ không quen. Chỉ khi Thịnh Diễn nằm bên cạnh, tôi mới có thể ngủ ngon giấc.
Không ngoài dự đoán, khi Thịnh Diễn tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cậu lại đạp tôi xuống giường.
Sau đó cậu tiếp tục khóa, tôi tiếp tục tháo.
Nửa tháng trôi qua, Thịnh Diễn cuối cùng cũng ngoan ngoãn, không còn giở chứng với tôi nữa.
Trên đường lái xe về, Giang Thành đã rơi xuống trận tuyết đầu tiên của năm nay.
Khi tôi về đến nhà, Thịnh Diễn đã ngủ rồi. Cậu ngủ dang tay dang chân, vô tâm vô phế.
Tôi đứng trước giường nhìn một lát, không khỏi sinh lòng cảm thán.
Nhìn non nớt thật đấy. Khuôn mặt nhỏ nhắn trông như quả trứng luộc bóc vỏ, sờ vào là thấy trơn tuột.
Tôi đưa tay gạt gạt hàng lông mi rậm rạp của cậu, không có động tĩnh gì. Tôi lại táy máy bóp lấy mũi cậu, lần này thì có động tĩnh rồi.
Thịnh Diễn há miệng, hơi thở ấm áp đều phả vào lòng bàn tay tôi.
Tôi có chút mất tự nhiên thu tay về.
Thật giống như một con heo, thế này mà cũng không tỉnh.
Cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay hồi lâu không tan, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý tưởng.
Cũng không biết Thịnh Diễn mười tám tuổi và Thịnh Diễn hai mươi tám tuổi, có gì khác biệt.
Tôi nổi hứng, lăn một vòng bò dậy khỏi giường.
Khi lật chăn ra, Thịnh Diễn vẫn đang nhắm mắt ngủ say sưa.
Cậu ấy mặc một chiếc quần ngủ rất rộng, rất dễ vén ra.
Ừm…
Tôi hài lòng rút tay lại, rồi đối diện với gương mặt đen sì như đáy nồi của Thịnh Diễn.