22
Tôi không ngủ được.
Lăn qua lộn lại mãi.
Nước mắt đã sớm cạn khô.
Tôi ôm chăn của Hạ C/âm.
Ôm quần áo của Hạ C/âm.
Co người thành một cục.
Vẫn không có cảm giác an toàn.
Ánh nắng phủ đầy căn phòng.
Hạ C/âm trở về.
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt c/ầu x/in.
Anh tắm rửa.
Thay quần áo.
Rồi nằm lên giường.
Tôi lập tức dán sát tới.
Vươn tay từ phía sau ôm lấy anh.
"Anh, em xin anh. Đừng mặc kệ em."
Hạ C/âm xoay người lại.
Đối diện với tôi.
Tôi theo bản năng muốn né tránh.
"Hàn Triều, nhìn tôi."
Sự mệt mỏi trên gương mặt Hạ C/âm hiện rõ không sót chút nào.
Trong ký ức của tôi.
Chưa từng thấy anh chật vật như thế.
"Em biết vì sao Đàm Tắc lại sốt ruột như vậy không?"
Tôi lắc đầu.
Tôi không biết.
"Bởi vì cậu ta hiểu rõ hơn em."
"Rằng em quan trọng với tôi đến mức nào."
"Tôi đã làm gì khiến em nghĩ rằng mình không bằng cậu ta?"
"Trong nhà này em muốn phá thế nào thì phá."
"Cậu ta còn chưa từng bước vào cửa."
"Những chuyện thân mật chúng ta từng làm."
"Tôi quen cậu ta gần ba mươi năm, cũng chưa từng làm qua."
"Hàn Triều, cậu ta nói gì em cũng tin sao?"
"Phá sản?"
"Tôi không được nữa?"
"Tôi không thích em?"
"Còn gì nữa?"
"Tôi nuôi không nổi em à?"
Chiếc chăn bị anh kéo lên.
Trùm kín đầu tôi.
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương đó."
"Ngủ đi."
"Sau này cậu ta sẽ không xuất hiện nữa."
"Dù sao cũng là lỗi của tôi."
"Tôi đã không cho em đủ cảm giác an toàn."
"Không có lần sau đâu, Hàn Triều."
"Nếu em còn dám lén bỏ đi."
"Thì đừng mong được vào phòng tôi nữa."
Trong hơi thở đều là mùi hương của anh.
Dù đang gi/ận.
Anh vẫn ôm tôi vào lòng.
Bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi.
Như đang dỗ dành.
Tôi nhỏ giọng hỏi:
"Thế nếu em làm sai chuyện..."
"Anh vẫn cho em về nhà chứ?"
Hạ C/âm đáp:
"Chỉ cần không phạm pháp đến mức bị cảnh sát bắt."
"Hàn Triều vĩnh viễn có thể về nhà."
23
Sau đó tôi không gặp lại Đàm Tắc nữa.
Sau Tết, mấy bộ phim tôi tham gia lần lượt lên sóng.
Không quá bùng n/ổ.
Nhưng Hạ C/âm cũng không lỗ số tiền đã đầu tư.
Công ty ký được vài người mới rất có tiềm năng.
Dư Kiều chính thức trở thành người đại diện.
Đi tới đâu cũng được gọi một tiếng "anh Dư".
Không cần tiếp tục đổ tiền nữa.
Kịch bản cũng tự tìm tới cửa.
Thời gian trôi rất nhanh.
Tôi nhận được một buổi phỏng vấn nhỏ.
Nói về phim mới.
Nói về định hướng tương lai.
Rồi chủ đề chuyển sang Hạ C/âm.
Hạ C/âm là ông chủ của công ty.
Mà tôi và anh cũng chưa từng che giấu sự thân thiết.
Người dẫn chương trình hỏi về mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi.
Tôi nghĩ một lượt trong đầu.
Người thân?
Anh trai?
Hay người yêu?
Đối diện ống kính.
Tôi biết Hạ C/âm sẽ không bỏ lỡ buổi phát sóng trực tiếp này.
"Hạ C/âm là người nhà của tôi, cũng là người tôi yêu."
Người dẫn chương trình lập tức sững sờ.
Sau này tôi mới biết.
Cô ấy vốn chỉ muốn nghe những câu trả lời kiểu:
"Là quý nhân trong sự nghiệp của tôi."
"Cảm ơn ông chủ."
"Cảm ơn công ty."
Những lời xã giao đại loại như vậy.
Nhưng tôi lại thẳng thắn đến mức khiến cô ấy trở tay không kịp.
Tôi vô tội chớp mắt.
"Làm diễn viên vẫn có thể yêu đương mà."
Đâu có ai quy định là không được.
Không phạm pháp.
Thì là được.
24
Kết thúc chương trình trở về nhà.
Hạ C/âm vẫn chưa về.
Tôi gọi điện cho anh.
"Bao giờ anh mới về?"
"Hôm nay sẽ hơi muộn. Em ngủ trước đi."
Tôi có chút thất vọng.
Đặt hai quả cà chua trong tay xuống.
"Vậy thôi."
Bên kia điện thoại bỗng hỏi:
"Em đang mở tủ lạnh à? Đói rồi sao?"