Sát Thủ Thu Nhiên

Chương 2

18/05/2025 11:42

Vài tuần trước tôi gặp t/ai n/ạn xe, tỉnh dậy thì mất trí nhớ.

Chồng tôi đã thức trắng nhiều đêm liền, chăm sóc tôi tận tình từng li từng tí.

Bác sĩ và y tá đều khen tôi có phúc lắm, tôi cũng cảm thấy mình may mắn gh/ê cơ.

Rốt cuộc, không phải ai cũng có được anh chồng cao ráo đẹp trai với cơ bụng tám múi như thế này đâu.

Nhưng dạo này anh ấy thật sự rất kỳ lạ.

Dù tôi đã mặc bộ đồ ngủ kiểu mới nhất, anh vẫn kiềm chế cực độ.

Ngay cả khi tôi đuổi theo vào tận phòng sách, dù quần anh có vẻ sắp n/ổ tung, anh vẫn làm ngơ.

Nhưng giờ đây, tôi đã nghe được câu trả lời của anh.

Hóa ra anh vẫn lo lắng cơ thể tôi chưa hồi phục hoàn toàn.

Tôi suýt bật khóc.

Chồng tôi thật tuyệt vời.

Tôi yêu anh nhiều lắm.

Điện thoại vừa dập máy, Lục Ngưỡng quay người thấy tôi, toàn thân đờ ra trong chốc lát, mím môi không tự nhiên.

"Em tới từ khi nào? Nghe được bao nhiêu rồi?"

Tôi khẽ nói: "Lục Ngưỡng này, có phải từ hôm em xuất viện đến giờ, anh nhịn rất khổ sở phải không?"

Ánh mắt người đàn ông ấy lóe lên tia lạnh giá, lặp lại: "Sao em biết anh đang nhịn?"

Nói rồi, tay anh từ từ di chuyển xuống dưới, như muốn cầm thứ gì lại giống đang che giấu điều chi.

Tôi đảo mắt nhìn theo hướng đó.

Ồ.

Căng phồng.

Hừ.

Đàn ông đúng là không biết đùa.

Tôi mới chớm động thôi mà anh đã đến bờ vực mất kiểm soát rồi kìa.

Tôi chớp nhoáng nắm lấy tay anh, trách móc: "Đừng nhẫn nhịn nữa, em là vợ anh, có nghĩa vụ giúp anh giải quyết khó khăn."

Lục Ngưỡng nói từng chữ: "Em biết khó khăn của anh là gì à?"

Tôi e lệ đ/ấm nhẹ vào ng/ực anh.

Đồ x/ấu xa, bắt người ta phải nói ra mới chịu à?

Rồi tôi với tay ra, véo nhẹ vào "khó khăn" của anh.

"Khó khăn" lập tức từ bọt biển SpongeBob hóa thành đ/á hoa cương.

Người đàn ông rên lên một tiếng, mặt đỏ bừng, đẩy tôi ra: "Em đang làm cái quái gì thế?!"

Tôi đáp như điều hiển nhiên: "Giúp anh giải quyết khó khăn đó mà!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm