Giang Hạo Ngôn không mặc quần áo.

Trên thân hình g/ầy gò của anh ta có những giọt nước lấp lánh, mái tóc ướt đẫm vuốt ngược ra sau khiến đôi mày càng thêm sắc sảo, mang đầy nhuệ khí của chàng trai trẻ.

Nhìn thấy người nước đang bóp cổ tôi, anh ta sửng sốt, trong mắt hiện lên vài tia h/oảng s/ợ, nhưng vẫn liều mạng lao tới, lôi nó ra khỏi người tôi.

Giang Hạo Ngôn và Người Nước đang đ/á/nh nhau, tôi sững người đứng yên tại chỗ và quan sát mất mười giây.

Phải mất một lúc tôi mới phản ứng lại, nhanh chóng lấy từ trong túi ra pháp khí khác.

Đây là một lá cờ màu vàng, hình tam giác, đường viền răng c/ưa màu đỏ, trên đó viết bốn chữ “Sắc Triệu Vạn Thần”. Tôi cầm cờ trong tay, nhỏ giọng niệm chú, sau đó, một luồng không khí xuất hiện trước mặt tôi.

Luồng không khí tạo thành một xoáy nước có màu vàng với bụi mịn lơ lửng ở giữa không trung.

Vòng xoáy càng lúc càng quay nhanh hơn, toàn bộ bụi trong không khí đều lao về phía nó, tất cả xoay quanh luồng khí thành một quả cầu nhỏ. Tôi cầm quả cầu trên tay và ném thật mạnh vào Người Nước.

Lần này, quả cầu nhỏ cuối cùng đã chạm vào hắn.

Tôi thấy vai hắn bị lõm xuống, nước xung quanh cũng bị nhuộm màu vàng.

Thừa dịp hắn bị bệ/nh, tôi nắm ch/ặt thước Tầm Long, lao tới giáng cho hắn một đò/n nữa.

Lúc này Người Nước đang ấn Giang Hạo Ngôn xuống đất, nhưng khi tôi nhào tới, không ngờ Người Nước đó lại biến mất, tôi ngồi trên người của Giang Hạo Ngôn, nhìn hắn biến thành một vũng nước và trượt qua khe hở của cánh cửa, để lại trong phòng một vệt nước nhỏ.

"Hừm, coi như ngươi cũng thông minh, chạy cũng nhanh đó."

"Ta biết thủy quái như ngươi tu luyện không dễ dàng, nếu để ta lấy tức nhưỡng(*) ra, hôm nay sẽ đem ngươi ch/ôn tại chỗ này.”

(*Tức nhưỡng: Theo “Sơn Hải Kinh”, một cuốn cổ tịch thời Tiên Tần, do nóng lòng trị lụt, ông Cổn đã lên Thiên Đình và ăn tr/ộm bảo bối “tức nhưỡng”, vốn là một chiếc túi đựng đất ở trên trời. Khi đất trong túi được gió thổi đi thì nó sẽ nhanh chóng lan rộng và hình thành một vùng đất rộng lớn dưới hạ giới.)

Tôi vừa nói xong, vũng nước dưới khe cửa vang lên một tiếng "hứ", vũng nước trước cửa trong nháy mắt biết mất.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỏ thước Tầm Long xuống, dùng tay xoa cổ. Từ nhỏ tới lớn tôi chưa bao giờ phải chịu thua thiệt như vậy, chuyện này chưa xong với tôi đâu.

"E hèm, Kiều mặc Vũ, cậu đứng dậy trước được không?"

Giang Hạo Ngôn nằm trên mặt đất, nghiêng đầu, không dám nhìn tôi, mặt đỏ bừng. Tôi nhìn chằm chằm vào cơ bụng của anh ta, vỗ nhẹ anh ta để trấn an.

"Không sao đâu, không sao đâu, chúng ta là người trong giang hồ, có da có xươ/ng, có gì khác nhau đâu? Không cần để ý tiểu tiết quá.”

Tôi đứng dậy, Giang Hạo Ngôn vội vàng chống tay ngồi dậy, sau đó vội vàng chạy vào phòng tắm thay quần áo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm