Gặp Tường Không Nản

Chương 7.2

30/06/2025 18:13

Chà rửa ba lần rồi, Tạ Nghiễn vẫn bảo chưa sạch.

Tôi hơi bực: "Miệng em sắp rá/ch cả ra rồi này!"

Tạ Nghiễn vẫn thế, ánh mắt dừng lại trên miệng tôi: "Chỗ nào rá/ch?"

Tôi há to miệng cho anh xem.

Tạ Nghiễn bóp lấy má tôi, tỏ vẻ nghiêm túc nhìn một lúc, rồi hỏi: "Kim Đa Đa, hôn Tạ Miễn có sướng không?"

Hả?

Tạ Nghiễn bóp má khiến tôi không ngậm miệng lại được, huống chi là trả lời câu hỏi.

Anh cũng không cần câu trả lời lắm.

Anh cúi đầu, từ từ áp sát, mũi chạm mũi, hơi thở quyện vào nhau.

Tôi nín thở, thậm chí nghe được cả tiếng tim mình đ/ập.

Thình thịch như sấm.

Tạ Nghiễn cọ môi mình lên môi tôi thì thầm: "Anh cũng muốn hôn, Kim Đa Đa."

Lúc anh muốn thì chúng tôi đã hôn nhau rồi.

Tôi trợn mắt.

Tạ Nghiễn hôn tôi!

Nhà to! Bánh bao to! Tất cả đều là của tôi rồi!

Tạ Nghiễn hôn không mạnh, nhưng khiến lòng người ngứa ngáy.

Khi anh rời ra, tôi vòng tay qua cổ anh còn muốn hôn tiếp.

Tạ Nghiễn ngả ra sau một chút, cụp mắt nhìn đôi môi sưng đỏ của tôi, hỏi: “Thích anh cả hôn hay anh hai hôn?"

Nét lạnh lùng trên khuôn mặt anh nhuốm màu d/ục v/ọng đầy quyến rũ, đôi môi bị tôi mút bóng loáng, rất mê hoặc.

Tôi nuốt nước bọt.

Vẫn muốn hôn.

"Anh, anh cả."

Tôi sốt sắng muốn đòi thêm một nụ hôn, với tới môi anh: "Tạ Nghiễn, em còn muốn..."

Tạ Nghiễn lùi một bước, vỗ nhẹ vào eo của tôi: "Đi tắm đi."

Tôi không muốn tắm, tôi muốn hôn đôi môi nhỏ của Tạ Nghiễn.

Tạ Nghiễn dùng ngón tay đẩy cái đầu đang cố áp sát của tôi ra: "Tắm sạch sẽ, anh đợi em trong phòng sách."

Tôi tắm rất nhanh, chạy vào phòng sách tìm Tạ Nghiễn.

Hình như anh vừa xong việc, đang ấn thái dương giải tỏa mệt mỏi.

Nghe tiếng cửa mở, anh vẫy tay gọi tôi lại.

Tôi ngoan ngoãn đi tới, bị anh kéo vào lòng.

Tạ Nghiễn ôm tôi, hít một hơi ở cổ tôi, bàn tay ấm áp luồn từ dưới vạt áo ngủ vào trong, từ trên xuống dưới, vuốt ve từng tấc da một.

Xươ/ng quai xanh, ngựk, bụng dưới…

Lòng bàn tay anh dí sát vào eo sau tôi, giọng anh khàn khàn đầy vẻ mỏi mệt: "Tạ Miễn không động vào em chứ?"

"Anh không thích dùng chung với người khác."

Tôi nuốt nước bọt, nghe anh nói không thích thì rất khôn ngoan nói dối: "Không... không có."

Thực ra có động vào.

Động vào miệng, còn động vào eo nữa.

Nhưng hình như Tạ Nghiễn đã bị tôi lừa, anh hôn một cái lên cổ tôi, môi lướt qua xươ/ng quai xanh rồi anh đẩy tôi ra sau.

Lưng tôi tựa vào mép bàn lạnh giá, phía trước đón nhận những nụ hôn và vết cắn nóng bỏng của Tạ Nghiễn.

Anh dễ dàng khiến tôi bùng ch/áy, tôi cong lưng đáp lại nụ hôn của Tạ Nghiễn, cả eo như g/ãy gập trong vòng tay dịu dàng của anh.

Tạ Nghiễn ngừng lại một chút, anh đặt tay tôi lên thắt lưng của chính mình, hỏi với vẻ lịch sự giả tạo: "Được không?"

Đến nước này, không được cũng phải được!

Tôi bị anh treo lửng lơ, cuống quýt cởi thắt lưng anh: "Nhanh lên, đừng có rề rà!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0