Sau khi rút cổ phần khỏi công ty Chu Thuấn, tôi cùng Lâm Ngộ Bạch mở một studio kiến trúc riêng, ngày ngày bận tối mắt.
Với tư cách là bà chủ, công việc hàng ngày của tôi là ngủ đến khi tự tỉnh, sau đó hỏi phương vị, hướng gió của Lâm Ngộ Bạch rồi bói quẻ cho anh ta.
Ban đầu, Lâm Ngộ Bạch vẫn rất lo lắng.
Nhưng sau khi tôi làm vài phép chiêu tài mở ng/uồn, lại chọn một khu đất có phong thủy cực tốt để làm văn phòng, công việc kinh doanh càng lúc càng bận rộn.
Nhưng ngay lúc việc làm ăn đang lên như diều gặp gió thì xảy ra chuyện.
Lâm Ngộ Bạch gọi điện cho tôi cả buổi sáng:
"Không đúng rồi! Thanh Thanh, có phải quẻ của em tính sai rồi không?"
Tôi xem lại quẻ một lần nữa, kết hợp phương vị và hướng gió hiện tại của Lâm Ngộ Bạch, rõ ràng vẫn là quẻ cát.
Tôi khẳng định chắc nịch: "Không sai đâu! Anh không phải nói dự án này đã qua tay mấy người rồi mà vẫn không làm xong sao? Có lẽ là chuyện tốt thường gian nan thôi! Anh thử lại lần nữa xem!"
Trong điện thoại của Lâm Ngộ Bạch truyền đến tiếng gió rít gào, giống như một con quái vật hung bạo đang thúc giục anh tránh xa trụ cầu sắp khởi công.
"Yên tâm đi."
Tôi an ủi: "Em xem quẻ rồi, hôm nay trụ cầu nhất định đóng được, cầu tuyệt đối không sập!"
Vừa dứt lời.
Bên tai vang lên một tiếng "ầm" rung trời lở đất.
"Sập rồi! Lại sập nữa rồi!"
Lâm Ngộ Bạch hốt hoảng: "Cái cầu này hơi tà môn rồi! Trụ cầu không đóng xuống được!"
Lồng ng/ực tôi như có một luồng hơi nghẹn lại, cảm giác bất an dâng trào tận cổ họng.
Quẻ của tôi không thể không linh.
Trừ phi - dưới cầu còn thứ gì khác!
Tôi cảm thấy sự tình không ổn, vội vã bắt xe.
Xe chạy hơn một tiếng ra ngoại ô.
Đến địa điểm đã định, tôi vừa xuống xe đã thấy sắc mặt trầm trọng của Lâm Ngộ Bạch.
Anh ta chạy vội tới, thì thầm bên tai tôi: "Tôi nghi dân làng có việc giấu giếm, họ thà để con cái lội nước đi học cũng không cho xây cầu này."
Trưởng thôn là người mới nhậm chức.
Nửa năm rồi, nếu không xây xong, ông ta sẽ bị cách chức.
"Bằng mọi giá, cây cầu này phải hoàn thành."
Trưởng thôn mặt đầy ưu tư, tha thiết nhờ vả: "Nếu có khó khăn gì, cứ nói ra, tôi sẽ giải quyết."
"Tôi đã chuẩn bị chỗ nghỉ trong làng cho các vị."
"Xin đừng ngại!"
Ngay lúc ấy.
Một đội xây dựng khác cũng tới.
Trưởng thôn thấy chúng tôi nghi hoặc, vội bắt tay giải thích: "Cây cầu này quá kỳ lạ, để sửa được nó, tôi đã mời thêm một công ty xây dựng khác đến, hy vọng các vị hợp tác với nhau. Tiền nong các vị cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không vì thế mà bớt của các vị một xu nào."
Theo hướng tay trưởng thôn chỉ.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thấy Chu Thuấn.
Hắn cười cười khẩy với tôi: "Cô đúng là không biết x/ấu hổ thật đấy, bây giờ nghèo đến mức cả việc của tôi cũng muốn tranh giành sao?"