Dã Hữu Kiều Mộc

Chương 3+4

25/11/2024 14:53

3.

Giang Vọng nhất thời không kịp phản ứng.

Một lúc sau, anh ta khẽ nhếch môi cười lạnh: "Thật bất ngờ, tôi tưởng cô vẫn luôn tự cho mình làm gì cũng đúng cơ đấy."

Giang Vọng gh/ét bỏ tôi, phần lớn là vì tôi là người mà ba mẹ anh ta đã sắp xếp ở bên cạnh anh.

Anh ta cảm thấy sự có mặt của tôi là một kiểu giám sát.

Cũng là một sự s/ỉ nh/ục.

"Chỉ có một chuyện này thôi."

Cơn đ/au thể x/ác dường như đã dần trở nên tê liệt.

Bạch nguyệt quang của Giang Vọng không phải là kẻ lương thiện.

Cô ta sai đám đàn ông kia đá/nh vào những chỗ được quần áo che kín trên người tôi.

Tôi nuốt ngược vị m/áu tanh trong cổ họng, khẽ nói: "Chỉ có chuyện này là sai thôi."

Giang Vọng bật cười thành tiếng.

Có vẻ anh ta còn định nói gì đó, nhưng ánh mắt anh ta đột nhiên sững lại.

Bởi vì ngay khi nhận được lệnh, đám b/ắt c/óc đã lập tức ném tôi, người mà tay chân đang bị trói ch/ặt, xuống biển.

Chuyện này có lẽ nằm ngoài dự liệu của Giang Vọng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị ném xuống, tôi lờ mờ thấy Giang Vọng theo phản xạ lao về phía tôi.

Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

4.

Hình như tôi đã sống lại rồi.

Tôi ngơ ngác nhìn bộ quần áo không vừa vặn đã được giặt đến mức bạc màu trên người, cùng đôi tay g/ầy guộc, trắng bệch đầy chai sần.

Trong mấy năm bên cạnh Giang Vọng, tôi luôn chăm sóc bản thân kỹ lưỡng, trên tay vốn đã không còn dấu vết chai sạn từ lâu.

Lúc này, tôi bị ai đó mạnh bạo kéo đi.

Kèm theo đó là những lời ch/ửi bới quen thuộc:

"Con gái thì học làm gì! Tao thấy mày bị người ta xúi giục hư hỏng rồi, nghĩ cánh mày cứng cáp rồi đấy hả! Có học cao bao nhiêu thì cuối cùng chẳng phải để thằng khác hưởng lợi sao!"

"Người mà gia đình tìm cho mày có chỗ nào không tốt? Tao nói cho mày biết, tiền tao nhận rồi, mày không lấy cũng phải lấy! Thằng em mày còn cần tiền để m/ua nhà đấy!"

Tôi ngẩn người, quên cả phản kháng, mặc cho người phụ nữ mang danh nghĩa là mẹ tôi kéo lê trên mặt đất được mấy mét.

Lớp vải mỏng cọ xuống đất rá/ch toạc, để lộ mảng lớn da th!t trầy xước đầy m/áu.

Cơn đ/au kéo tôi về thực tại, tôi lập tức vùng ra: "Bỏ tôi ra!"

Nhưng với cơ thể suy nhược này, tôi chẳng tài nào có sức chống lại nổi một người phụ nữ đã quen với công việc đồng áng.

Những ký ức đen tối mà tôi cố tình lãng quên lại tràn về, nỗi sợ thấm vào tận xươ/ng tủy nhanh chóng nhấn chìm tôi.

Tôi nghiến ch/ặt răng kìm lại tiếng kêu, một tay cố gắng kéo về, tay còn lại lục lọi trong cặp sách.

Tôi luôn để sẵn một con d/ao rọc giấy trong cặp.

Ngay khi tôi vừa chạm đến con d/ao, thì một giọng nói đầy vẻ ngông cuồ/ng trong ký ức bất ngờ vang lên:

"Mẹ kiếp, giờ đến cả bọn buôn người cũng to gan vậy à? Ban ngày ban mặt dám b/ắt c/óc con gái nhà lành!"

Giọng điệu quen thuộc.

Câu nói quen thuộc.

Tôi ngẩn người nhìn thiếu niên đứng ngược sáng, không hiểu vì sao trong lòng lại đ/au đớn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba bức bình phong cha để lại còn dang dở

Chương 11
Sau khi cha qua đời, tôi bị tộc họ triệu hồi về xưởng sơn mài nhà họ Cố. Cha không chỉ định người kế thừa, chỉ để lại ba tấm bình phong đang dở dang ở các công đoạn khác nhau. Từ việc pha sơn, tháo dỡ gỗ cho đến việc giữ vững những lời hứa miệng với khách hàng, tôi dần dần điều tra ra khoản bồi thường cho triều đình mà anh trai đã gánh vác suốt nhiều năm, đồng thời thấy được cách chú họ lợi dụng món nợ này để tẩu tán tài sản của xưởng. Nếu muốn ngăn cản việc phân chia gia sản, tôi buộc phải công khai cả những sai lầm mà chính cha mình từng mắc phải, đồng thời chấp nhận cái giá là mất đi sự bảo đảm của tộc họ cùng những khách hàng cũ. Khi chuyện hôn nhân cũng bị đem ra làm vật trao đổi để xoay sở tài chính và tìm kiếm sự ủng hộ, tôi quyết định không tranh giành danh phận gia chủ do các bậc trưởng bối ban phát nữa, mà sẽ dùng tay nghề, sổ sách và những quy tắc mới cùng gánh vác trách nhiệm, để xưởng sơn mài và cuộc đời tôi không còn phải duy trì bằng sự hy sinh của bất kỳ ai.
0